Tuyết lớn mịt mù khiến ánh sáng buổi sớm nhuốm một vẻ âm u dịu nhẹ, phản chiếu lên những ô cửa kính của tòa tháp.
Bạch Vi quấn chặt trong tấm chăn, tựa người trên chiếc ghế bập bênh đặt cạnh cửa sổ. Cô vừa nhấp từng ngụm hồng trà nóng hổi, vừa lật giở cuốn thần thoại dày cộp đặt trên đầu gối. Dưới chân cô, trên tấm thảm là mấy chồng truyện cổ tích, nghiêng ngả như một tòa tháp nhỏ.
Những câu chuyện thần thoại và cổ tích ấy kể về đủ thứ quái đản: cá biết bay, cây ăn thịt người, huyết tộc sợ ánh sáng hay những con bướm mê hoặc lòng người.
Chỉ duy nhất không có loài nào có thể tùy ý biến đổi dung mạo như con người.
Hoặc có lẽ, đó vốn chẳng phải là con người, chỉ là những sinh vật mang dáng vẻ giống con người mà thôi.
Nếu là vài năm trước, Bạch Vi tuyệt đối sẽ không tin những câu chuyện ấy. Nhưng ai ngờ chính cô lại là một con mèo chín mạng?
Nếu không có cái chết kia, cô sẽ mang dòng máu Địa Tạng mà sống hết một trăm năm trong vô tri vô giác. Khi ấy, cả đời cô cũng chỉ là một con người bình thường, còn những truyền thuyết về ly tộc mà phu nhân Liên kể cho cô nghe vĩnh viễn chỉ là truyền thuyết.
Thế nhưng dường như mọi thứ đã được định sẵn. Cuối cùng, cô vẫn trở thành Địa Tạng chín mạng.
Một Địa Tạng chín mạng lưu lạc nơi đất khách quê người.
Cô không hiểu vì sao phu nhân Liên lại đưa cô vượt biển đến Đa Luân, cũng không hiểu vì sao trước lúc lâm chung, bà lại kín kẽ che giấu thân thế của cô. Nhưng Bạch Vi tin rằng phu nhân Liên đã sắp đặt tất cả, và có lẽ những bí mật ấy sẽ dần được hé lộ theo những chỉ dẫn còn lưu lại trong các bản thảo chữ Hán của bà.
Đang định lật sang trang mới, Bạch Vi bỗng hắt hơi một cái. Cô xoa xoa hai tay, rồi lại cho thêm một khúc củi vào lò sưởi.
Nơi này vốn là gác xép dùng để chất đồ của đoàn xiếc Leon, được vị quản gia già Hope dọn dẹp lại thành một phòng ngủ nhỏ tạm bợ. Nhưng cho dù lò sưởi đã đỏ lửa, căn phòng khuất nắng này vẫn lạnh đến phát điên.
Lão Hope cũng bó tay: "Haiz, chịu thôi. Cả căn nhà chỉ có chỗ này là yên tĩnh nhất. Hay tôi mang thêm cho cô một chậu than nhé?"
Bạch Vi bất lực: "Cảm ơn."
Cô nhớ lại đêm mưa hôm ấy, khi mình gõ cửa căn nhà số 58 phố Charing. Ngôi nhà bằng đá cẩm thạch trông như một con mãnh thú đang say ngủ, lặng lẽ phủ phục dưới màn đêm. Rất lâu sau, bên trong mới vang lên những tiếng động khe khẽ. Cánh cửa hé mở một khe nhỏ, để lộ nửa khuôn mặt non nớt.
Người ra mở cửa là một thiếu niên, vóc dáng còn chưa cao tới vai Bạch Vi. Cậu ta uể oải nhìn vị khách không mời mà đến:"Có chuyện gì?"
" Tôi tìm Leon." Bạch Vi nói.
"Leon không có ở đây." Thiếu niên nói xong liền định đóng cửa.
Bạch Vi nhanh tay chặn cửa lại: "Tôi có thể đợi ông ấy về."
Thiếu niên liếc nhìn cô từ trên xuống dưới mấy lần, rồi mở toang cửa: "Theo tôi."
Sau cánh cửa là một hành lang hẹp, đi sâu vào nữa là một khoảng sân nhỏ. Bốn phía trong sân treo mấy chiếc đèn móng ngựa, lay lắt đung đưa trong mưa đêm. Ánh sáng lờ mờ phác họa đường nét của bãi cỏ và bức tượng đài phun nước màu trắng ở giữa sân.
"Koen, đây là ai vậy?"
Bạch Vi khựng lại. Khoảng sân trống trơn không một bóng người, nhưng giọng nói kia lại vang lên sát bên tai. Cô thấy thiếu niên ngẩng đầu, nói với khoảng không:"Người tìm lão đại Leon."
Bỗng một cơn gió lướt qua, một bóng người như quỷ ảnh từ góc khuất nào đó lao ra.
"Cô tìm Leon?" Bóng người cúi đầu nhìn Bạch Vi.
Lúc này cô mới thấy rõ người đàn ông trước mặt. Hắn cao lớn một cách quá đáng, Bạch Vi phải ngẩng đầu hết cỡ mới nhìn được mặt hắn. Mái tóc xám ngắn dựng ngược, bướng bỉnh như đám cỏ dại không sao vuốt xuôi. Hắn nhìn cô với vẻ mặt khó chịu, như thể từng tế bào trên người đều đang gào thét sự thiếu kiên nhẫn.
"Vâng." Bạch Vi đáp. "Nghe nói ông ấy không có ở đây, tôi có thể đợi ở đây được không?"
Người đàn ông tóc xám bật cười một tiếng khó đoán: "Đợi bao lâu? Một ngày, hai ngày, hay một tháng, hai tháng?"
Bạch Vi khẽ nhíu mày. Cô cứ nghĩ Leon chỉ ra ngoài trong chốc lát, mình đợi một lúc là gặp được, nào ngờ ông ta sẽ không về sớm.
"Tôi có chuyện rất quan trọng cần gặp ông ấy." Bạch Vi nói. "Bao lâu tôi cũng chờ. Chỉ là hiện giờ tôi không có chỗ trọ, xin hỏi có thể cho tôi tạm ở lại không? Tôi có thể làm việc giúp các ông để bù chi phí."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!