Chương 26: Đinh xương

Bên ngoài thành Đa Luân, lửa cháy đỏ rực nửa bầu trời.

Ngọn lửa bùng lên từ khu vườn của tòa lâu đài. Từng tốp từng tốp dân thường tràn vào đó, phẫn nộ, nguyền rủa rồi gào khóc vang trời.

Đám gia nhân bên trong lâu đài sớm đã bỏ trốn sạch sẽ, nhưng Fisher thì không. Hắn bình thản ngồi trong một căn phòng trên tháp, nhìn ngọn lửa từng bước áp sát mình.

Hắn không thể đi — bởi hắn đang đợi một người.

Không biết đã qua bao lâu, từ trong biển lửa xuất hiện một bóng dáng mảnh khảnh bước ra.

"Cuối cùng em cũng đến rồi." Fisher khẽ nhấc mí mắt liếc người đến, "Ta đã biết sẽ là em."

Bạch Vi giẫm lên những đốm lửa, tiến về phía Fisher: "Lâu rồi không gặp, ngài Fisher."

Fisher khẽ cười nhạt: "Là sai lầm của ta. Ta không nên thả em ra khỏi cái lồng ấy."

"Quả thực anh đã mắc rất nhiều sai lầm." Ánh mắt Bạch Vi như nước, "Ngay từ đầu, anh đã không nên bắt nhốt tôi vào chiếc lồng của anh."

Fisher cười giễu: "Em bày ra một ván cờ lớn như vậy rốt cuộc là muốn làm gì? Cho dù ta là Kẻ mổ bụng thì đã sao? Em hoàn toàn có thể để cảnh sát đến bắt ta."

"Tôi chưa từng nghĩ đến việc tống anh vào ngục." Bạch Vi lắc đầu, "Tôi làm thế này chỉ để anh mất đi thứ mà anh hãnh diện nhất, là địa vị, tài sản và danh vọng."

Fisher sững người.

"Dù anh còn sống thì sao?" Bạch Vi tiếp lời, "Anh sẽ dùng sự trường sinh của mình để chứng kiến bản thân trở thành con chuột qua đường. Anh sẽ không bao giờ có thể đường đường chính chính bước đi trên phố; mỗi khi người ta nhắc đến anh đều mang theo sự ghê tởm. Những cô gái từng mê đắm dung mạo và tiền tài của anh sẽ tránh né anh như tránh ôn dịch. Chỉ cần anh còn ở Đa Luân một ngày, anh cũng chỉ có thể co rúm trong cỗ quan tài dơ bẩn của mình sống lay lắt qua ngày."

Lồng ngực Fisher phập phồng dữ dội: "Em nghĩ ta sẽ quan tâm đến mấy thứ đó sao?"

Bạch Vi khẽ bật cười: "Fisher, tôi hiểu anh quá rõ. Anh yêu danh vọng, tiền tài và sắc đẹp — một khi mất đi chúng, anh sẽ sống không bằng chết."

"Em hiểu ta đến thế ư?" Fisher như bị giẫm trúng chỗ đau, giận quá hóa cười, "Em tưởng chỉ dựa vào cơn phẫn nộ của dân thường và sức mạnh của hoàng thất là có thể hủy diệt ta sao?"

Bạch Vi nghiêng đầu, không nói gì. Cách vận dụng những mối quan hệ vòng vo, cách giành phần thắng trong cuộc đấu trí giữa tầng tầng lớp lớp lợi ích — tất cả những điều ấy, cô đều học được khi còn ở bên cạnh Fisher. Không ai hiểu rõ hơn hắn rằng những thứ đó rốt cuộc có tác dụng hay không.

"Tiểu Vi, ta đã quá nuông chiều em rồi."

Fisher không hề báo trước đã đột ngột bật dậy khỏi ghế, một tay siết chặt cổ Bạch Vi, hung hăng ném cô đập vào giá sách. Nhưng phản ứng của Bạch Vi lại hoàn toàn khác với những gì hắn dự liệu.

Cô không còn lộ ra vẻ rưng rưng nước mắt, yếu đuối đáng thương như trước kia. Lần này, cô đã nhìn thẳng vào đáy mắt hắn, như thể muốn xuyên qua đồng tử kia chạm tới tận cùng linh hồn.

Cô khó nhọc ép ra từng chữ từ cổ họng: "Tôi vốn chỉ tính tước đoạt những gì anh yêu quý nhất... nhưng bây giờ, tôi hối hận rồi."

"Ý gì?" Fisher nheo mắt.

"Nếu có thể, tôi hy vọng mình sẽ lấy mạng anh."

Fisher nở nụ cười đầy ngông cuồng: "Em cho rằng trận hỏa hoạn này có thể thiêu chết ta sao?"

"Dĩ nhiên là không." Bạch Vi đáp, "Cho nên tôi mới đích thân tới đây."

Lời vừa dứt, Bạch Vi đã nắm chặt cổ tay đang bóp cổ mình của Fisher. Hắn vốn chẳng để tâm, nhưng cơn đau dữ dội bất ngờ truyền đến từ cổ tay khiến hắn hít ngược một hơi lạnh.

Bạch Vi... đã trực tiếp bóp nát xương cổ tay của hắn.

"Á—!" Fisher gào lên, vội vàng rút tay về.

Không khí quay trở lại trong lồng ngực, Bạch Vi vừa ho khan vừa cười lạnh: "Fisher, thứ anh nhìn thấy chưa chắc đã là sự thật."

Con người ngoan ngoãn và nhu thuận mà anh từng thấy đó là tiểu thư Waldorf đã chết rồi. Còn tôi của hiện tại — tôi là Bạch Vi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!