Viên châu nhỏ nằm trong lòng bàn tay Nolan trông vô cùng giống với "con mắt" mà Blackberry từng bắt được trước đó. Xem ra, những "con mắt" họ từng chạm trán đều xuất phát từ tầng hầm này.
Bên cạnh giá chứa đồ vừa khéo có một chậu đồng, bên trong đầy nước trong — có lẽ đây chính là thứ mà kẻ chế tạo dùng để đọc thông tin từ "con mắt".
Nolan tùy ý lấy một hạt từ trong lọ rồi thả vào nước. Mặt nước gợn lên những vòng sóng nhẹ, rất nhanh sau đó hiện ra một hình ảnh.
Thứ xuất hiện đầu tiên là một bệ cửa sổ cao. Từ góc nhìn của "con mắt", ô cửa này dường như thuộc về một tòa tháp nào đó trong lâu đài.
"Con mắt" lặng lẽ đậu ở một góc bệ cửa, vừa khéo có thể nhìn rõ người trong phòng.
Bạch Vi trong phòng ngồi một mình trên thảm, trên đầu gối là một cuốn sách đang mở, nhưng rõ ràng tâm trí của cô không đặt nơi trang sách, bởi rất lâu vẫn chưa thấy cô lật sang trang mới.
Khi ấy, Bạch Vi vẫn mang dung mạo của tiểu thư Waldorf trẻ trung và quyến rũ, nhưng giữa hàng mày lại phủ một tầng u sầu nhàn nhạt.
Bỗng nhiên, cánh cửa phòng bật mở. Thiếu nữ giật mình, cuốn sách trên đầu gối trượt rơi xuống đất.
Fisher xuất hiện ở khung cửa. Hắn mặc áo ngủ, mái tóc xoã ra, trông có vẻ tâm trạng rất tốt.
"Lại đây." Fisher nằm xuống chiếc ghế dài duy nhất trong phòng.
Bạch Vi chân trần bước tới, ngoan ngoãn quỳ ngồi bên chân ghế.
"Đang đọc gì thế?" Fisher hỏi.
Bạch Vi khựng lại, cúi xuống nhặt cuốn sách rơi trên đất lên. Fisher liếc qua bìa sách, cười: "Đọc cho ta nghe."
Thế là Bạch Vi bắt đầu đọc. Giọng của cô trầm đều, mềm mại, còn vương chút non nớt chưa tan, nhưng Nolan vẫn nhận ra trong âm thanh ấy có một sự run rẩy rất khẽ. Cô gái này rất thông minh — cô không bị dung mạo tuấn tú và vẻ ôn hòa của Fisher che mắt. Dẫu chưa nắm rõ ý đồ của hắn, cô đã nhạy bén cảm nhận được nguy hiểm.
Khi kẻ săn mồi áp sát con mồi, hắn luôn thích chơi trò giương đông kích tây, để con mồi cam tâm tình nguyện trở thành món ăn trong đĩa.
Bạch Vi hiển nhiên biết mình là con mồi. Cô trông có vẻ ngoan ngoãn, nghe lời, nhưng tuyệt đối không dễ dàng dâng hiến bản thân.
Nolan đứng bên ngoài ảo ảnh lắng nghe Bạch Vi trong ảo cảnh đọc cuốn sách ấy.
Đó là một câu chuyện cổ tích xưa cũ, kể về một chú gà trống nhỏ và một cô gà mái nhỏ. Gà trống và gà mái nương tựa lẫn nhau, sống trên một gò đồi trong rừng. Một ngày nọ, khi gà mái ra ngoài kiếm ăn đã bị cáo bắt về hang. Gà trống chờ mãi, chờ mãi không thấy gà mái trở về liền lên đường tìm kiếm. Nó vượt qua hết ngọn đồi này đến ngọn đồi khác, cuối cùng cũng tìm được hang cáo và cô gà mái bị nhốt trong lồng.
Bạch Vi đọc đến đây thì khựng lại.
"Rồi sau đó thì sao?" Fisher hỏi.
Bạch Vi "a" một tiếng: "Không còn nữa." Cô giơ cuốn sách lên, mấy trang phía sau đã bị người ta xé mất.
Fisher cũng chẳng bận tâm, khẽ cười khinh miệt: "Thì có thể thế nào được chứ? Chẳng qua chỉ là trong đĩa của con cáo lại thêm một món ăn mà thôi."
Bạch Vi rũ hàng mi xuống, nhưng không nói gì.
Hình ảnh trong nước dừng lại ở đó. Nolan trầm mặc một lúc rồi lấy ra một viên châu khác. Trong viên châu vẫn ghi lại những mảnh sinh hoạt thường ngày của Bạch Vi khi còn là tiểu thư nhà Waldorf. Nolan lần lượt thả thêm vài viên nữa, không ngoại lệ, tất cả đều là từng chút một cuộc sống của Bạch Vi trong lâu đài của Fisher.
Người tạo ra những "con mắt" ấy đã dùng cách này để dõi theo cuộc đời của Bạch Vi. Nhưng muốn xem hết hàng ngàn viên châu kia cần phải tiêu tốn một khoảng thời gian khổng lồ. Nolan hình dung ra cảnh Louis ngồi một mình trước bệ đá, say sưa xem hết viên này đến viên khác, vừa xem là hết cả ngày.
Một ảo ảnh trong một viên châu bỗng thu hút sự chú ý của Nolan. Trong những ảo ảnh trước đó, Bạch Vi phần lớn đều lặng lẽ, Fisher bảo làm gì thì làm nấy, chưa từng vượt khuôn phép hay nhiều lời. Nhưng trong ảo ảnh này, lần đầu tiên cô bộc lộ cảm xúc của mình.
Fisher đứng trong phòng của Bạch Vi, cúi đầu nói với cô: "Không được đi. Ta cần em hơn Louis."
Sắc mặt Bạch Vi tái nhợt: "Em ấy bệnh rất nặng..."
Fisher cắt ngang lời cô: "Trẻ con ốm đau là chuyện bình thường, sẽ không sao đâu. Chỉ là mấy trò vặt vãnh Louis dùng để thu hút sự chú ý của em mà thôi."
"Xin ngài..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!