Chương 23: Lồng chim

Nolan chọn một buổi chiều yên tĩnh để lần nữa quay lại trang viên Waldorf.

Lần này hắn không giả dạng thành Công tước Sethbin, cũng không mang theo Blackberry. Hắn hóa thân thành một người làm vườn tầm thường, lặng lẽ xâm nhập trang viên Waldorf.

Toàn bộ đồ tang trắng trong trang viên đã được dỡ bỏ, khôi phục trật tự như thường ngày, chẳng còn thấy bóng dáng u ám do cái chết của tiểu thư Waldorf để lại.

Từ sân sau, Nolan men đến bên dưới phòng ngủ của tiểu thư Waldorf. Hắn tập trung lắng nghe động tĩnh xung quanh, rồi khẽ nhún người, đặt chân lên ban công nhỏ của căn phòng.

Hắn đẩy cửa sổ, bước vào trong.

Nếu Bạch Vi là Kẻ mổ bụng, vậy thì những dấu vết cô để lại với thân phận ấy rất có thể nằm ở nơi cô đã sống suốt mười tám năm. Nolan quan sát căn phòng, như thể đang dò xét quỹ đạo mười tám năm quá khứ của Bạch Vi.

Căn phòng đã bị dọn trống quá nửa. Màn giường, chăn nệm hay trang phục đều đã bị dọn đi sạch sẽ, chỉ còn trơ trọi chiếc bàn trang điểm, một giá sách nhỏ xíu và một chiếc bàn viết cũ kỹ. So với phòng ngủ của đa số các tiểu thư quý tộc, nơi này giản dị đến mức quá đỗi.

Nolan có thể hình dung ra cảnh mỗi sáng sớm, Bạch Vi mặc chiếc váy lót hồng phớt, ngồi trước bàn trang điểm chải mái tóc đen dày của mình. Cô không có vô số trang sức lộng lẫy như những tiểu thư cùng trang lứa, nhưng Nolan biết, sau khi sửa soạn xong, Bạch Vi sẽ đẹp hơn tất cả bọn họ.

Hắn bước đến giá sách, liếc qua những cuốn sách đặt trên đó. Trên kệ sách xiêu vẹo có mấy quyển sách cổ tích xưa cũ, phủ dày một lớp bụi. Mọi thứ trên bàn viết cũng đã bị dọn sạch, trong ngăn kéo trống trơn, không còn lại gì.

Nolan đi một vòng, không tìm thấy dù chỉ một manh mối nào liên quan đến Kẻ mổ bụng. Hắn cũng không vội, cứ thế ngồi xuống chiếc giường Bạch Vi từng nằm, vừa nghe tiếng mưa lất phất ngoài cửa sổ, vừa sắp xếp lại mạch suy nghĩ trong đầu.

Mọi chứng cứ bên ngoài đều chỉ thẳng về phía Fisher, nhưng những manh mối ẩn giấu lại khiến Nolan khóa chặt mục tiêu vào Bạch Vi. Hẳn cô mang theo mối thù sâu nặng với Fisher, nếu không đã chẳng cố tình để lại những dấu vết đủ để buộc tội hắn ta. Cô tự biết mình không thể g**t ch*t một huyết tộc như Fisher, nên mới đổ bảy vụ án mạng lên đầu hắn ta, mượn sức của thế giới bên ngoài để đánh hắn ta một đòn chí mạng.

Trong mắt Nolan, suy tính này của Bạch Vi tuy có chút khôn vặt, nhưng vẫn còn non nớt — chưa kể cô còn để lại chiếc trâm kia. Quá sơ suất, cô đã cất giữ hung khí chưa được xử lý ngay bên cạnh mình. Điều Nolan không hiểu là vì sao Bạch Vi lại giết chính mình. Nếu chỉ muốn làm Fisher trọng thương, cô hoàn toàn không cần đánh đổi cả mạng sống, vậy mà cô lại dùng cùng thủ pháp đã giết bảy người trước đó để kết liễu bản thân.

Cô muốn mượn cái chết để thoát khỏi sự khống chế của Fisher, giành lấy một cuộc đời mới sao?

Nolan thiên về câu trả lời phủ định. Bạch Vi không hề chắc chắn mình sẽ sống lại, bởi trong đêm ở nhà thờ Thánh Marian, sự mờ mịt và bối rối của cô khi sắp tái sinh không hề giống như đang giả vờ.

Cô đã chuẩn bị sẵn sàng để tiến vào cửa tử.

Nolan không tin Bạch Vi là người tìm đến cái chết một cách mù quáng, vậy rốt cuộc điều gì đã khiến cô lựa chọn con đường ấy?

Hắn đang suy nghĩ thì bỗng nghe thấy tiếng khóc nén nghẹn vọng đến. Âm thanh ấy hòa lẫn trong tiếng mưa, như tiếng chim non kêu than, yếu ớt và nhói tai. Nolan đứng dậy, bước đến bên cửa sổ để lắng nghe. Chỉ trong chốc lát, hắn đã xác định được nguồn gốc của tiếng khóc — nó đến từ sân sau.

Một cơn gió nhẹ lướt qua, Nolan đã đứng giữa sân sau.

Trên hành lang ven vườn có một cậu bé chừng tám, chín tuổi đang ngồi, trong lòng ôm một chiếc lồng chim trống không, khóc đến thảm thiết.

Nolan liếc mắt liền nhận ra cậu bé — con riêng của tử tước Waldorf và phu nhân Bella. Hắn chỉ gặp cậu một lần tại lễ tang; trong ký ức của bản thân, đó là một đứa trẻ rất mờ nhạt, luôn núp sau lưng phu nhân Bella, rụt rè nhìn những vị khách đến viếng.

Thấy Nolan đột ngột xuất hiện, cậu bé sợ đến mức nín bặt tiếng khóc.

"Sao cậu lại khóc?" Nolan hạ giọng hỏi. Đứa trẻ này dường như chẳng thừa hưởng được sự sắc sảo hay cứng rắn nào từ mẹ, trên gương mặt non nớt hiện rõ sự yếu đuối và hoảng sợ.

Cậu bé sụt sịt một lúc, rồi lí nhí đáp: "Chim của tôi... chim sắp chết rồi."

Nolan nhìn chiếc lồng chim trong tay cậu — bên trong chẳng có con chim nào.

"Chim của cậu ở đâu?"

Giọng cậu bé càng nhỏ hơn: "Ở... ở chỗ Louis."

Nolan kiên nhẫn hỏi tiếp: "Vậy bây giờ Louis đang ở đâu?"

Cậu bé giơ tay chỉ về phía sâu trong vườn. Phần lớn cây cỏ trong vườn dưới cơn mưa đã khô tàn, lại không ai dọn dẹp, chen chúc bịt kín lối đi nhỏ, khiến khu vườn vốn đã rộng nay càng thêm u tịch.

Nolan bước theo hướng cậu bé chỉ.

Càng đi về phía trước, ánh sáng càng tối dần. Cuối cùng, trước mắt hắn không còn toàn là cành khô lá úa nữa mà là một chiếc lều dựng bằng gỗ và bạt. Chiếc lều khoảng bằng nửa gian phòng ngủ, trước cửa và trên chóp nhọn cắm mấy lá cờ đầu lâu vẽ tay xiêu vẹo cùng vài chiếc lông vũ sặc sỡ, trông hệt như căn cứ trò chơi của trẻ con.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!