Trên chiếc bàn giữa đại sảnh có một túi giấy da bò, là thứ Luke để lại.
Nolan xé niêm phong, lấy đồ bên trong ra. Nổi bật nhất là hai tấm ảnh: một tấm chụp hai dấu giày đặt cạnh nhau để so sánh, tấm còn lại là một chiếc trâm kim loại cổ xưa và một con dao găm chạm khắc đã bị tháo rời làm đôi. Có lẽ chiếc trâm vốn được giấu bên trong con dao ấy.
Một đầu trâm chạm hình chú mèo nhỏ đang phủ phục rồi bật nhảy, đầu kia được tạc thành mũi tên đa diện. "Máu của tám nạn nhân" mà Luke đề cập chính là dính trên mũi tên ấy.
Chiếc trâm được chế tác vô cùng tinh xảo. Phóng mắt khắp Đa Luân cũng không có người thợ nào làm ra được một món đồ độc đáo như vậy. Điều này Bạch Vi hiểu rõ hơn ai hết, bởi chiếc trâm ấy là do phu nhân Liên mang từ phương Đông sang, từng được cất giữ trong phòng của cô.
Hôm sau khi tái sinh, Bạch Vi trở về trang viên Waldorf. Cô định hủy chiếc trâm này, nhưng giữa chừng bị tử tước Waldorf ngăn lại. Ông mở ngăn kéo của cô, lấy đi con dao găm giấu chiếc trâm bên trong.
Bạch Vi cứ ngỡ chiếc trâm cùng con dao đã được chôn vùi trong phần mộ của tiểu thư Waldorf, không ngờ lúc này nó lại xuất hiện trong bức ảnh của Luke. Cô không hiểu vì sao Luke lại nói chiếc trâm thuộc về Fisher.
Trong đầu Bạch Vi thoáng qua vô số suy nghĩ, nhưng cô không nói gì.
Cô đúng lúc chúc mừng Nolan một câu: "Nhanh như vậy đã tìm ra đáp án rồi, cuối cùng anh cũng có thể giao nộp kết quả cho người đã ủy thác anh." Giọng cô vẫn như thường lệ, thậm chí còn mang theo chút vui mừng vừa đủ.
Nolan thu hai tấm ảnh lại vào túi giấy: "Xem ra đã có kết quả."
Bạch Vi không nghe thấy chút vui vẻ nào trong giọng của hắn: "Vì sao đã có kết quả mà trông anh lại không vui?"
"Vẫn còn vài vấn đề chưa nghĩ thông." Nolan bình thản nhìn cô.
"Rồi sẽ gỡ được thôi," Bạch Vi nói. "Một khi Luke đã đưa ra đáp án, lần theo đáp án mà suy ngược lại, sớm muộn cũng tìm ra sự thật."
Nolan bỗng hỏi: "Cô tin Fisher là Kẻ mổ bụng sao?"
Bạch Vi đáp: "Tôi chọn tin vào chứng cứ."
Hai người nhất thời im lặng.
Blackberry cảm khái: "Vậy là xác định xong Kẻ mổ bụng rồi sao? Nhanh hơn dự tính đấy. Còn cô bé này, từ đầu tới cuối cô chẳng mấy để tâm, cô không muốn lôi kẻ đã giết mình ra ánh sáng à?"
"Muốn nghe sự thật không?" Bạch Vi mỉm cười. "Thật ra ta không mấy quan tâm Kẻ mổ bụng là ai. Người quan tâm là tiểu thư Waldorf, mà cô ấy đã chết rồi."
Blackberry khó tin nhíu mày: "Khác nhau ở chỗ nào chứ? Cô chính là cô ấy, cô ấy cũng chính là cô. Hơn nữa, nếu không bắt được Kẻ mổ bụng, rất có thể sẽ còn nạn nhân thứ chín — cô không hề bận tâm sao?"
"Còn ngươi thì sao?" Bạch Vi hỏi ngược.
Blackberry cứng họng. Nó dĩ nhiên không quan tâm, Nolan lại càng không. Họ vốn không thuộc về xã hội loài người; sở dĩ ở đây chỉ vì Nolan muốn tìm một đáp án.
"Biết đâu vốn dĩ sẽ chẳng có nạn nhân thứ chín?" Bạch Vi thản nhiên nói. "Cho dù từng có khả năng, nhưng giờ các anh đã tìm ra Kẻ mổ bụng, chỉ cần khống chế hắn, tự nhiên sẽ không có nạn nhân thứ chín nữa."
Nolan nhìn Bạch Vi: "Cô chắc chắn sẽ không có nạn nhân thứ chín sao?"
"Tôi chỉ hy vọng sẽ không có kẻ xấu số thứ chín." Ánh mắt Bạch Vi thẳng thắn đáp lại Nolan.
"Nolan, anh không cần lo," Cô nói. "Những gì anh muốn biết, rồi anh sẽ biết. Chỉ là... chưa đến lúc."
Nolan nhìn Bạch Vi, như thể lại thấy bóng hồn lơ lửng như bèo nước trong lễ tang năm ấy. Cô bình thản nhìn thi thể của chính mình, chờ Thần Chết đến đón, nhưng Thần Chết đã không đến, trái lại còn trao cho cô một thân xác mới. Thế là cô thuận theo mà tiếp nhận, bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng. Sinh tử đối với cô dường như là chuyện quá đỗi bình thường. Mà cô mới chỉ mười tám tuổi.
Bạch Vi mười sáu tuổi rõ ràng không phải như vậy.
Nolan nhớ đến tiểu thư Waldorf trong giấc mộng — dung mạo rạng rỡ cùng thần thái quyến rũ. Hắn không khỏi tò mò, sau thất bại của lần sơ ủng, rốt cuộc Bạch Vi đã trải qua những gì? Điều gì đã khiến cô trở thành con người như hiện tại?
Nhưng hắn biết, mình sẽ không có đáp án từ miệng Bạch Vi. Cô không thích quá khứ của mình, cũng không nói về những chuyện xưa, còn hắn thì càng không muốn vạch lại vết sẹo ấy.Khi Blackberry lén mò vào phòng Nolan, nó thấy hắn đứng đờ người trước bàn viết. Trên bàn có một chiếc hộp hình vuông vức, cỡ chừng một cuốn sách.
"Đã biết đáp án rồi, sao ngươi không viết vào đó?" Blackberry dừng trên mặt bàn, ngẩng đầu nhìn Nolan, rồi lại nhìn chiếc hộp vuông.
Chiếc hộp này là bảo bối của Nolan. Từ khoảnh khắc hắn trở thành Thần ngàn mặt, chiếc hộp đã ở bên hắn. Việc họ truy tìm thân phận Kẻ mổ bụng cũng chính là vì người đã tạo ra chiếc hộp này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!