Chương 20: Dục niệm

Nolan không ngờ rằng lần nhập mộng này lại rắc rối đến thế.

Hắn đã hiểu vì sao Torii không những không ăn được giấc mộng này mà còn bị giam hãm ngược lại bên trong. Trong mộng cảnh của Bạch Vi đang quanh quẩn một nguồn sức mạnh ngoại lai; nó ẩn nấp sâu trong cơ thể cô, có lẽ đến chính cô cũng không hề hay biết. Tinh thần lực của chủ nhân giấc mộng đan xen cùng luồng sức mạnh vô danh kia, bóp méo toàn bộ cảnh tượng, khiến Torii hoàn toàn lạc lối trong một giấc mơ đã biến chất.

Cảnh vật trong mơ thay đổi theo từng giây từng phút, vừa rồi còn là lối nhỏ giữa rừng, chớp mắt đã hóa vực sâu thăm thẳm. Chỉ khi càng tiến lại gần chủ nhân giấc mộng, không gian mới trở nên chi tiết và ổn định hơn.

Nolan thấu hiểu quy luật này, nhưng hắn vẫn phải tốn không ít công sức mới tìm thấy Bạch Vi. Có vẻ như luồng sức mạnh kia đang cố tình che giấu tung tích của cô.

Khi Nolan tìm được Bạch Vi, cũng là lúc hắn chứng kiến Fisher đang thực hiện nghi thức sơ ủng cho cô. Nolan thoáng kinh ngạc; hắn đoán được Fisher là huyết tộc, nhưng chưa từng nghĩ hắn ta lại nảy ra ý định chuyển hóa cô.

Kinh ngạc qua đi, trong lòng hắn lại dấy lên sự khó hiểu. Nếu Bạch Vi được chuyển hóa thành công, cô sẽ có được cơ thể bất tử, và không thể nào bị Kẻ mổ bụng sát hại. Nhưng trong thực tế, tiểu thư Waldorf đã chết, chứng tỏ nghi thức sơ ủng hẳn đã thất bại. Ngặt một nỗi, nếu nghi thức thất bại, người bị chuyển hóa sẽ chết ngay tức khắc, đằng này Bạch Vi vẫn sống khỏe mạnh cho đến ngày bị Kẻ mổ bụng kết liễu đời mình.

Đây rõ ràng là một nghịch lý.

Tuy nhiên, giấc mộng đã sớm cho Nolan câu trả lời: Mạch máu của Fisher nổ tung, hắn ta gục xuống đất đầy nhếch nhác như một con búp bê vải rách nát.

Đáp án này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Nolan. Hắn không khỏi nhìn Bạch Vi bằng con mắt khác, không ngờ cô gái mảnh mai này lại sở hữu sức mạnh kinh người đến thế, khiến một kẻ như Fisher phải thảm bại đến mức mất kiểm soát. Suy cho cùng, điều khiến huyết tộc kiêu ngạo nhất chính là khả năng thao túng máu, vậy mà Bạch Vi lại giáng cho Fisher một cái tát trời giáng ngay trên sở trường của hắn ta.

Bạch Vi dưới ánh trăng đẹp đến nao lòng. Máu của Fisher vương trên gò má cô, tựa như một nốt chu sa khắc sâu vào làn da trắng mịn. Dù khắp người loang lổ vết máu, cô vẫn mang vẻ thanh sạch như một đóa hồng trắng chực chờ bung nở.

Nét mặt cô vừa có vẻ ngây thơ của thiếu nữ mười sáu, lại vừa thấp thoáng sự điềm tĩnh của một kẻ đã thấu tận hồng trần. Vẻ ngoài kia là của tiểu thư Waldorf mà Nolan chưa từng gặp gỡ, còn sự điềm nhiên này lại thuộc về một Bạch Vi mà hắn vốn thân thuộc.

Nolan không nhận ra mình đã thất thần, cho đến khi sự bạo động của Fisher kéo tâm trí hắn trở lại. Hắn không kịp ngăn cản ma trảo của Fisher vươn về phía Bạch Vi, chỉ có thể nghiền nát hắn ta trước khi hắn ta kịp gây ra hậu quả tồi tệ hơn.

Sử dụng sức mạnh trong giấc mơ của người khác là điều cực kỳ nguy hiểm, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể bị tinh thần lực của chủ nhân phát giác và bị mộng cảnh nuốt chửng. Nhưng giây phút ra tay, Nolan chẳng hề màng tới hậu quả, trong đầu hắn chỉ duy nhất một ý niệm: Phải gạt bàn tay của Fisher khỏi cổ Bạch Vi ngay lập tức.

Hắn hoàn toàn quên mất rằng, đây chỉ là một giấc mơ, và Bạch Vi là chủ nhân của nó, cô căn bản sẽ không bị thương.

Điều khiến Nolan ngạc nhiên là sau khi Fisher bị tiêu diệt, luồng sức mạnh ngoại lai trong mộng cảnh cũng biến mất không dấu vết.

Nguồn cơn của sức mạnh đó chính là Fisher sao? Nhưng hắn ta đã xâm nhập vào giấc mơ của cô từ bao giờ?

Lẽ ra Fisher không có lý do gì để tiếp cận Bạch Vi lần nữa. Bạch Vi sau khi tái sinh là một cá thể hoàn toàn mới, không chút liên hệ với tiểu thư Waldorf của quá khứ. Nolan hồi tưởng lại từng chi tiết từ khi cô tái sinh, rốt cuộc là cô đã giao thoa với gã ma cà rồng đó từ lúc nào?

Ký ức chợt dừng lại, hắn nhớ tới khu rừng nhỏ ở trang viên Waldorf và đàn dơi quỷ không rõ lai lịch kia. Chẳng lẽ là từ lúc đó?

Nolan mải mê suy ngẫm mà không chú ý đến Bạch Vi trong lòng mình. Đến khi nhìn xuống, hắn mới nhận thấy sự bất thường nơi cô.

Đôi má cô gái đỏ bừng, ánh mắt nhìn hắn mang theo một tia ý vị không mấy lành mạnh. Hắn chưa bao giờ thấy một Bạch Vi như vậy ngoài đời thực nên bất giác sững người.

Bạch Vi cũng cảm nhận được sự biến đổi của cơ thể. Cô thầm nghĩ, có lẽ chút máu tàn dư của Fisher đã bắt đầu phản ứng. Năm đó cô ngăn chặn thành công việc hắn ta chuyển hóa mình, nhưng lại không thể chống lại di chứng từ dòng máu huyết tộc. Trong máu của Fisher chứa các yếu tố gây ảo giác, khiến con người ta hưng phấn và chìm đắm trong lạc thú. Đó là thứ thuốc k*ch d*c thượng hạng, khiến những cô gái bị cắn đứt cổ dù sắp chết cũng không cưỡng lại được sự mê đắm đầy tình tứ.

Chuyện này vốn không có gì to tát, chỉ cần chịu đựng một ngày một đêm, cơn khó chịu đi qua là sẽ ổn. Tiểu thư Waldorf năm xưa đã vượt qua như thế.

Nhưng tình cảnh lúc này rõ ràng khác hẳn năm ấy, bên cạnh Bạch Vi bỗng dưng có thêm một Nolan. Cô không nhịn được mà nghĩ: Phải chăng vì ban ngày mình từng có ý nghĩ không đứng đắn với hắn, nên giấc mơ mới tạo ra ảo ảnh này để giúp cô giải tỏa nỗi khổ năm xưa? Nếu nghĩ thế, thì mọi chuyện đều trở nên hợp lý.

Thế là Bạch Vi vươn đôi cánh tay thon thả, ôm lấy cổ Nolan.

Vừa ngước mắt lên, cô đã chạm phải đôi đồng tử màu xanh nhạt kia. Mặt hồ phẳng lặng ấy như vừa bị ném vào một viên sỏi, gợn lên từng vòng sóng lăn tăn. Lần đầu tiên cô nhìn thấy sự ngỡ ngàng trong mắt hắn.

Bạch Vi thầm cảm thán trong lòng, chi tiết của giấc mơ này chân thực quá đỗi.

Nếu đã vậy, không buông thả một chút thì thật có lỗi với sự sống động này rồi.

Nếu phu nhân Liên biết cô trở thành thế này, chắc chắn bà sẽ quở trách một trận lôi đình. Từ nhỏ cô đã được dạy về sự khắc kỷ và lễ nghi; con người khác loài cầm thú chính là ở chỗ biết kìm nén d*c v*ng.

Nhưng phu nhân Liên tuyệt đối không ngờ được rằng, có một ngày Bạch Vi lại rơi vào tay Fisher. Khi ở bên hắn ta, cô đã nhìn thấy những dục niệm và sự điên cuồng nguyên thủy nhất. Fisher chưa bao giờ che giấu chúng trước mặt cô, hắn ta thản nhiên nói: "Tại sao phải kìm nén d*c v*ng? Nó khiến ta vui vẻ, thế là đủ rồi."

"Tiểu Vi, h*m m**n không hề mất mặt, hưởng lạc cũng chẳng có gì đáng hổ thẹn. Nếu em có năng lực để thỏa mãn d*c v*ng của mình, đó nên là một điều đáng tự hào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!