Chương 2: Tang lễ

[Quyển I] Kẻ mổ bụng

Cơn mưa phùn này đã trút xuống Đa Luân suốt tròn một tháng.

Mặt đường ướt sũng trơn trượt, xe ngựa trên phố đều rón rén chậm rãi, chỉ riêng chiếc đang lao băng băng trên phố Nhiếp Lam thì ngang tàng bất chấp, lớn gan đến kinh người.

"Lu... Luke, chúng ta chậm lại một chút được không? Tôi thấy bánh xe sắp văng ra rồi!" Amp bám chặt đệm ghế, giọng run rẩy như sắp khóc.

Chàng trai trẻ đánh xe phía trước không quay đầu lại: "Chậm nữa là không kịp. Chúng ta phải đến trước khi thi thể thứ tám bị xử lý, phải mang nó về."

"Hả?! Anh định mang xác về sở cảnh sát sao?!"

Luke cao giọng: "Đây đã là nạn nhân thứ tám của vụ án giết người hàng loạt này. Bảy người trước đều có thân phận hiển hách, còn chưa kịp điều tra thu thập chứng cứ thì gia tộc đã đem thi thể xử lý sạch sẽ. Nếu lần này chúng ta không lấy được thi thể thứ tám, vụ án này sẽ không thể phá, và rồi sẽ có nạn nhân thứ chín."

"Yên tâm đi, tôi đã điều tra rồi. Người thứ tám là con gái nhà Waldorf. Gia tộc Waldorf đã sa sút nhiều năm, quan hệ với cấp trên cũng khá trong sạch. Lần này chắc chắn chúng ta sẽ không tay trắng ra về."

Xe ngựa không giảm tốc mà giẫm lên màn mưa, lao thẳng về phía nhà thờ Thánh Marian ở ngoại ô.

Ra khỏi nội thành, đường xá càng lúc càng khó đi hơn. Đường đất vùng quê bị nước mưa khuấy lên nhão nhoẹt dính bết, chỉ sơ sẩy một chút là bánh xe có thể sa lầy.

Luke đang đánh xe, vừa định rẽ qua một khúc cua thì từ bên hông bất ngờ lao ra một cỗ xe khác. Luke lập tức kéo mạnh dây cương, nhưng đã muộn, vó ngựa của đối phương đạp thẳng vào thùng xe. Amp hét lên một tiếng, cùng cả xe lật nhào xuống bùn lầy.

Xe ngựa đổ nghiêng, dây cương đứt phựt, con ngựa hoảng loạn hất Luke xuống đất rồi phi nước đại biến mất.

Tai bay vạ gió khiến chủ tớ hai người choáng váng một lúc. Luke còn chưa hoàn hồn thì kẻ gây họa đã dừng xe trước mặt hắn.

Đó là một cỗ xe ngựa vô cùng hoa lệ, chủ nhân không giàu thì cũng quý.

Một cây gậy đen vân đá cẩm thạch từ trong xe vươn ra, khẽ khều cửa xe mở ra một khe.

Luke thò đầu nhìn vào trong.

Trong xe là một người đàn ông cao gầy chừng bốn mươi tuổi, ngũ quan sắc sảo, để râu quai nón. Hắn ta mặc lễ phục dài sẫm màu được may đo cầu kỳ, đội mũ dạ cashmere nhỏ, trước ngực cài một gia huy với hoa văn tinh xảo.

Trên vai người đàn ông có một con vẹt da hổ, nó đang nghiêng đầu tò mò quan sát Luke đang lấm lem bùn đất.

"Không bị thương chứ?" Người đàn ông hỏi.

Luke đứng dậy, phủi bùn trên người: "Người thì không sao, chỉ là chiếc xe..."

"Lát nữa tôi sẽ cho người đưa tiền mua xe đến phủ của cậu."

Luke vội nói: "Xe không sao, phiền nhất là ngựa của chúng tôi chạy mất rồi."

Người đàn ông trầm ngâm một thoáng: "Lên xe đi."

Luke không ngờ đối phương lại đồng ý dứt khoát như vậy, liền kéo Amp lên xe. Ai ngờ vừa ngồi vào, hai người lại lúng túng nhìn tấm đệm nhung sạch sẽ trước mắt. Họ vừa lăn lộn trong bùn, làm bẩn chỗ ngồi đắt tiền này thì biết làm sao?

"Cứ ngồi đi." Người đàn ông nói.

Luke ngại ngùng: "Chúng tôi muốn đến nhà thờ Thánh Marian, ngài thả chúng tôi xuống ở ngã rẽ phía trước là được, chúng tôi có thể..."

Người đàn ông khoát tay: "Tôi đưa các cậu đến tận nơi."

Luke và Amp nhìn nhau, đều có chút ngoài ý muốn.

"Tôi là cảnh sát Luke, công tác tại đồn phố Nhiếp Lam, đây là trợ lý của tôi, Amp." Luke cười hì hì xoa tay, "Xin hỏi nên xưng hô với ngài thế nào?"

"Nolan."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!