Chương 19: Sơ ủng

Ngay từ khoảnh khắc trông thấy tòa lâu đài hoang vu nơi ngoại ô, Bạch Vi đã biết mình lại đang nằm mơ. Cô khẽ thở dài — ghét gì thì lại mơ đúng thứ đó.

Cô mặc áo lót mỏng, tựa người bên khung cửa sổ, lặng nhìn khu rừng xa xa. Kể từ khi đến lâu đài của Fisher, cô đã bị sắp xếp ở căn phòng tầng cao nhất này. Hơn một năm qua, Fisher luôn thích giữ cô bên cạnh, từ ăn uống sinh hoạt cho đến từng việc nhỏ nhặt, không thiếu thứ gì, chỉ duy nhất không cho phép cô rời khỏi tòa lâu đài.

Thuở ban đầu, mỗi ngày của cô đều trôi qua trong nỗi thấp thỏm kinh hoàng. Trong đầu cô luôn hiện lên hình ảnh cô gái đã chết trên bậc thềm, cô không biết đến bao giờ mình cũng sẽ trở thành một thi thể lạnh lẽo như thế. Thế nhưng điều cô lo sợ rốt cuộc vẫn không xảy ra. Fisher chưa từng chạm vào cô; trái lại, hắn dường như có đủ kiên nhẫn với cô, lúc rảnh rỗi còn sẵn lòng dạy cô vài thứ.

Ngày tháng trôi qua trong phẳng lặng, nhưng Bạch Vi chưa bao giờ bị thứ yên bình giả tạo ấy ru ngủ. Trong những đêm nửa tỉnh nửa mê, cô thường nghe thấy từ hành lang vọng lại những tiếng th* d*c mơ hồ của phụ nữ. Mỗi lần đi qua hành lang, cô đều vô thức cúi nhìn tấm thảm dưới chân, xem trên lớp lông Buluo ấy có vương thêm giọt máu tươi nào hay không. Cô cũng đã nhiều lần trông thấy bọn hầu khiêng những cáng phủ vải trắng, lặng lẽ đi vào khu rừng phía sau lâu đài qua cửa phụ, nhưng chưa từng hỏi thứ nằm dưới lớp vải kia là gì.

Mỗi ngày cô đều gặp Fisher với nụ cười ôn hòa. Hắn ngồi trên ghế mây, trên đùi phủ một tấm chăn mềm mại, thấy cô đến liền mỉm cười vẫy tay: "Tiểu Vi, lại đây."

Không ai có thể liên tưởng một Fisher như thế với con quái vật khát máu, tàn bạo. Thời gian trôi lâu dần, ngay cả Bạch Vi cũng từng quên mất buổi gặp gỡ ban đầu chẳng mấy tốt đẹp giữa họ.

Cho đến mùa hè năm cô mười sáu tuổi.

Mộng cảnh xoay chuyển. Khung cửa sổ trước mắt biến mất, Bạch Vi đứng giữa hành lang trải thảm Buluo. Cô cúi đầu nhìn mình — toàn thân mặc một chiếc váy lụa trắng sạch sẽ, mái tóc còn vương hơi nước, hiển nhiên vừa mới tắm xong. Trong tay cô là một chiếc khay, trên đó đặt hai ly chân cao và một chai rượu vang còn nguyên niêm phong.

Tim Bạch Vi trĩu xuống. Cô đã mơ tới khoảnh khắc tồi tệ nhất.

Cô muốn tỉnh lại, nhưng không thể. Cô chỉ có thể giống như năm ấy, từng bước đi về phía căn phòng kia.

Ngày hôm đó, một người hầu mới đến trong lâu đài đã tự ý để cô thay thế một cô gái khác mang rượu cho Fisher. Đến tận bây giờ, cô vẫn nhớ rõ đêm trăng tròn ấy — gió từ cửa sổ lâu đài thổi dọc hành lang, làn gió nóng hầm hập l**m qua chóp mũi ướt mồ hôi của cô.

Cô gõ cửa. Bên trong vang lên giọng Fisher: "Vào đi."

Cô nhạy bén nhận ra giọng hắn khác ngày thường — nhẹ bẫng, phảng phất thứ kh*** c*m lơi lả.

Bạch Vi nghĩ, lẽ ra cô nên quay đầu bỏ đi. Nhưng bàn tay cô không sao khống chế nổi, vẫn vặn mở tay nắm cửa phòng ngủ.

Trong phòng ngập tràn ánh trăng. Những tấm rèm ban ngày vẫn khép chặt giờ đây đều đã kéo sang hai bên, gió đêm mùa hè tràn vào, mang theo hương cỏ hoa hồng mờ tối, nhưng thế nào cũng không xua tan được mùi tanh của máu nồng nặc trong căn phòng.

Trên tấm thảm Buluo thượng hạng, Fisher đang ghì chặt một cô gái tóc vàng rồi va chạm dữ dội. Vừa chuyển động, hắn vừa siết cổ cô ta, cúi đầu cắn toạc bên cổ. Hắn ngửa đầu lên, yết hầu khẽ trượt, như thể thứ nuốt xuống cổ họng là ly rượu nho ngon nhất.

Hắn hưởng thụ giây lát rồi mới quay đầu lại. Trông thấy Bạch Vi đứng bên cửa, hắn thoáng sững sờ: "Sao lại là em?"

Bạch Vi nhìn đôi mắt đỏ rực của hắn, cô cố gắng trấn tĩnh, đứng yên ở khoảng cách xa. Cô rất muốn quay đầu chạy trốn, nhưng cũng hiểu rõ, lúc này bỏ chạy chỉ càng k*ch th*ch kẻ săn mồi đang trong cơn cuồng thực.

"Người ở bếp bảo tôi mang thứ này đến cho ngài." Cô nói.

Fisher cau mày: "Người hầu nào?" Rõ ràng hắn rất không vui, hất văng người phụ nữ với trang phục rách nát sang một bên, sải bước về phía cô.

Hai tay Bạch Vi bắt đầu run rẩy đến mức không kiểm soát nổi, may mắn là chiếc khay đã che khuất sự thất thố của cô.

Rất nhanh, Fisher đã đứng trước mặt cô. Hắn như một bức tường, chắn mất toàn bộ ánh sáng.

"Vừa tắm xong?" Hắn cúi đầu, ghé sát mái tóc dài của cô.

Bạch Vi gật đầu: "Vốn dĩ... tôi định đi ngủ." Nhưng lại bị gọi dậy.

Fisher đột ngột trầm mặc.

Bạch Vi đợi rất lâu vẫn không nghe hắn sai bảo gì, cô không nhịn được ngẩng mắt nhìn hắn thì thấy sắc đỏ trong mắt hắn ngày một đậm, những chiếc nanh mảnh lộ ra nơi khóe môi. Cô hoảng sợ tột độ, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc điều gì đã khiến người đàn ông này càng thêm hưng phấn.

"Đã đến rồi thì đừng ngủ nữa." Hắn đưa tay vuốt lên cổ cô.

"Ta vốn định đợi đến khi em mười tám tuổi mới trao cho em sơ ủng. Mười tám tuổi... quá lâu rồi, e là ta không chờ được."

"Tiểu Vi, em phù hợp với mọi tưởng tượng của ta về đối tượng sơ ủng." Hắn thở dài.

"Em có biết sơ ủng là gì không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!