Chương 18: Nhập mộng

Khi Nolan trở về Torrii thì đã gần nửa đêm.

Căn lầu nhỏ im phăng phắc, ánh nến trong đại sảnh lay lắt chập chờn, mùi thức ăn thơm nức ập thẳng vào mũi. Người đánh xe đứng chờ bên cửa, đợi họ quay về.

"Thơm quá!" Blackberry vỗ cánh bay vòng vòng, tìm kiếm nguồn hương.

Nolan cởi áo khoác, ngước mắt nhìn lên tầng hai. Phòng khách vẫn đóng kín cửa, không biết người bên trong đang làm gì.

"Nolan, mau lại đây!" Tiếng Blackberry kêu lên đầy kinh ngạc từ phòng ăn vọng ra.

Nolan vừa tháo khuy măng

-sét vừa bước vào phòng ăn, chỉ thấy trên bàn đã bày sẵn một bữa tối vô cùng thịnh soạn, đều là những món hắn chưa từng thấy qua, hương thơm chính là từ đây mà ra.

Blackberry đã bắt đầu ăn ngấu nghiến. Cứ mổ một miếng là nó lại trầm trồ: "Ơ, cà chua với trứng còn có thể kết hợp kiểu này sao? Chua chua ngọt ngọt, ngon nhỉ. Cái này là gì — à, gà tây! Sao thịt gà tây lại mềm thế này? Mấy món này đều do người đánh xe làm sao?"

Nó chỉ mải ăn, hoàn toàn không để ý người đánh xe đối diện đang lắc đầu xua tay liên tục.

Nolan ngồi xuống, cúi đầu liền thấy dưới ly rượu vang có đè một mẩu giấy nhỏ. Hắn cầm lên xem, trên giấy viết: Cảm ơn bữa sáng của anh. Nét chữ thanh tú, bút phong nhã nhặn.

Hắn cắt một miếng bít tết bê đưa vào miệng, vị giác của hắn lập tức được thỏa mãn. Phản ứng của Blackberry quả nhiên không hề giả — đúng là rất ngon.

Đây là bữa tối kéo dài lâu nhất mà Nolan từng dùng ở nhà ăn suốt bao năm qua. Mãi đến khi thấy Blackberry lật cái bụng tròn vo nằm vật ra ngay trên bàn ăn, hắn mới nhận ra hình như mình cũng đã ăn quá no rồi.

Blackberry ợ một cái rõ to: "Cái thân xác vẹt nhỏ này quá ảnh hưởng đến phong độ của ta. Ta phải biến về bản thể, ăn thêm mấy miếng nữa."

Nolan dùng khăn ăn chấm nhẹ khóe miệng, lạnh lùng nói: "Nếu ngươi biến về bản thể, vậy thì khỏi vào được căn phòng ăn này."

Blackberry sững người. Đúng ha — đừng nói phòng ăn, e là cả căn lầu nhỏ này cũng chưa chắc chứa nổi bản thể của nó, vậy phải làm sao đây?

"Đừng ăn nữa." Nolan liếc nó một cái. "Ăn thêm là bay không nổi đâu."

Blackberry thử vỗ vỗ cánh — xong rồi, hình như thật sự không bay lên được nữa.

Nolan bất lực lắc đầu, xách lấy chân Blackberry đi lên lầu.

Bị xóc đến ruột gan đảo lộn, Blackberry kêu oai oái: "Nolan, nhẹ tay chút! Ta sắp ói rồi, ta sắp—"

Nolan bóp chặt mỏ nó: "Suỵt."

Hắn đang dừng trước cửa phòng Bạch Vi, vừa giơ tay định gõ thì lại thu về. Từ trong phòng vọng ra tiếng hô hấp đều đều, kéo dài — cô đã ngủ rồi.

Nolan đứng yên một lúc, sau đó xoay người trở về phòng mình. Hắn ném Blackberry lên bàn viết rồi cầm khăn bước vào phòng tắm. Blackberry nằm sấp trên bàn, ư ử bò được vài bước rồi lại bất động.

Khoảng một khắc sau, Nolan mặc áo choàng tắm, mái tóc hãy còn ướt bước ra ngoài.

"Đầu óc hoạt động lại chưa?" Nolan hỏi.

Blackberry gắng gượng ngồi thẳng lên:"Chắc là... rồi."

Nolan vòng qua bàn viết, đi tới đối diện rồi kéo mạnh tấm rèm. Sau rèm không phải cửa sổ, mà là một bức tường dán kín giấy nhớ và báo cũ. Những tư liệu trên tường đều liên quan đến vụ án Kẻ mổ bụng, đầy đủ hơn rất nhiều so với tấm bảng đen của Luke, nhưng cũng vụn vặt và rối rắm hơn, người thường rất khó chắt lọc manh mối hữu dụng từ đó.

Nolan kéo ghế lại, ngồi đối diện bức tường. Sau khi ngồi xuống rồi, hắn không nói thêm lời nào.

Blackberry hiếm khi im lặng, ngoan ngoãn đậu một bên. Nó biết, Nolan đang suy nghĩ.

Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng tích tắc khe khẽ của chiếc đồng hồ treo nơi góc tường.

Không biết bao lâu trôi qua, Nolan mới lên tiếng: "Luke có một hướng suy luận rất đáng chú ý. Cậu ta nói điểm chung của bảy nạn nhân đầu tiên là đều say mê hưởng lạc. Chính vì đặc điểm chung này mà họ rất dễ trở thành mục tiêu của Kẻ mổ bụng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!