Tiếng hỏi bật ra từ môi Leon chỉ là phản xạ khi bắt gặp một gương mặt xa lạ.
Nhưng rất nhanh sau đó, ông nhận ra có điều bất thường.
Giữa tòa tháp bỗng dưng xuất hiện một cô gái, lại mang dung mạo người phương Đônh, thậm chí dưới khóe mắt cũng có một nốt chu sa đúng vị trí ấy. Chỉ là đôi mắt kia... không còn giống Địa Tạng trong ký ức của ông.
Một dự cảm chẳng lành lập tức dâng lên.
"Mèo con?" Leon vẫn chưa chịu tin. Ông chăm chú quan sát từng phản ứng của cô, cõi lòng chìm xuống từng chút một.
"Con đã dùng mất một mạng rồi?" Sắc mặt của ông khó coi đến cực điểm. "Là ai? Trong mê cung đã xảy ra chuyện gì?"
Bạch Vi cúi đầu.
"Đôi mắt là sao?"Đêm khuya, trong đấu trường thú ở số 58 phố Charing.
Bạch Vi quấn chăn, ngồi xếp bằng trên đệm, nhìn Leon mặt mày tái xanh đi tới đi lui trước khán đài.
Khi cô uống đến cốc sữa nóng thứ ba, rốt cuộc ông cũng đã dừng bước. Ông sải bước dài đến trước mặt cô, tay nắm thành quyền, giọng nói vang như chuông đồng: "Ta biết Dực ở đâu rồi!"
Bạch Vi giật mình: "Ở đâu?"
"Dây đàn thứ bảy!" Leon nói chắc như đinh đóng cột. "Nhất định hắn sẽ quay về dây đàn thứ bảy của quần đảo Santo trước tiên."
"Hắn từng nói, nhất định sẽ đưa mẹ con và con đến nơi hắn sinh ra. Lần đó, hắn đã thu xếp xong xuôi cả rồi, ai ngờ..." Nói đến đây, giọng ông bỗng nghẹn lại.
Bạch Vi chờ hồi lâu vẫn không nghe được nửa câu sau, lại thấy sắc mặt của ông đột nhiên biến đổi.
"Không ổn." Sư tử Vàng nhíu mày. "Bây giờ là tháng mấy?"
"Tháng mười một?"
Chân mày của Leon càng siết chặt: "Quần đảo Santo có một quy củ bất thành văn. Mỗi năm bắt đầu từ tháng mười một, mỗi tuần sẽ đóng một dây đàn, toàn bộ hải vực sẽ bị phong tỏa cho đến mùa xuân năm sau."
Bạch Vi thầm tính toán — nay đã giữa tháng mười một, Santo đã đóng hai dây đàn rồi.
"Đi ngay." Leon giật lấy cốc sữa trong tay cô. "Thu dọn đi, chúng ta xuất phát ngay bây giờ."
Bạch Vi sững sờ: "Bây giờ?"
"Không thì còn đợi tới khi nào?" Ông thổi râu trợn mắt. "Đợi quý ngài số bốn của con tỉnh lại sao? Đến lúc anh ta tỉnh lại, dây đàn trên đảo Santo đã phong bế mất rồi."
"Nhưng..." Bạch Vi vội nảy ra một ý, "Chúng ta không có thuyền!"
"Ai nói không có?" Leon nhướng mày, đầy đắc ý. "Ngài McQueen của xứ Cuervo mấy ngày nữa sẽ hồi hương, thương thuyền của ông ta vừa khéo lại đi ngang Santo."
Bạch Vi ngây người. Ngài McQueen, cháu trai của Fantine, lại đúng lúc này mà trở về sao?
"Đứng đờ ra đó làm gì?" Leon lạnh mặt. "Hay là con muốn chờ đến mùa xuân năm sau? Lúc ấy ta không đảm bảo Dực sẽ còn ở Santo."
"Sáng mai lên đường."Khi Bạch Vi vội vã chạy về Torii, Nolan vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ. Từng luồng năng lượng dồi dào tràn ra khỏi cơ thể hắn, chập chờn chìm nổi, tìm kiếm điểm dung hợp tương khế.
"Nolan, anh nghe em nói." Cô không nỡ cưỡng ép đánh thức hắn, liền quỳ bên giường, nắm lấy tay hắn, khẽ nói: "Em phải lập tức khởi hành đến quần đảo Santo. Tuyệt đối không phải vì muốn bỏ anh lại, cũng không phải lén lút trốn đi đâu. Sau này anh không được vin vào chuyện này mà bảo em là kẻ phụ lòng nữa..."
Cô lẩm bẩm một hồi, chợt nhớ ra điều quan trọng.
"Còn một chuyện. Bây giờ em không còn mang dáng vẻ ban đầu nữa, có lẽ anh sẽ không nhận ra. Nhưng không sao, chỉ cần em còn nhận ra anh là được."
"Đợi anh tỉnh lại... anh sẽ đến tìm em, đúng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!