Tòa thành của Fisher tọa lạc ở vùng ngoại ô Đa Luân. Công trình kiến trúc Gothic cô độc sừng sững trên sườn đồi bằng phẳng, xa xa bị ngăn cách bởi những dãy núi trọc trơ, toát lên vẻ hoang vắng lạnh lẽo.
Nolan và Luke để bắt kịp hành trình nên không ngồi xe ngựa, mỗi người tự cưỡi một con ngựa. Amp cưỡi con ngựa chân ngắn của mình, lặng lẽ tụt lại phía cuối đoàn, thầm cầu nguyện lát nữa họ đừng bị từ chối ngay ngoài cửa.
Điều Amp lo lắng rốt cuộc đã không xảy ra. Đã có người đứng chờ sẵn trước cổng sắt, như thể đã biết hôm nay sẽ có khách ghé thăm.
Quản gia khom người chào ba người: "Ngài Fisher nói mấy ngày nay sẽ có người tới điều tra vụ án của tiểu thư Waldorf, nên đã dặn tôi chờ các ngài ở đây. Xin mời đi theo tôi, ngài ấy sẽ tới ngay."
Luke nhướng mày, theo phản xạ liếc nhìn Nolan một cái. Thế nhưng Nolan chẳng tỏ ra ngạc nhiên chút nào, chỉ phối hợp đưa dây cương cho thị tùng, rồi theo quản gia bước vào trong thành.
Bên trong lâu đài không xa hoa lộng lẫy như Luke tưởng. Đại sảnh hầu như không có đồ trang trí cầu kỳ, chỉ có tấm thảm dưới chân là loại nhung Boro thượng hạng. Dù đang là ban ngày, rèm cửa vẫn khép chặt, cả gian phòng chìm trong u tối. Thị tùng dẫn họ bước lên bậc thang ở chính giữa đại sảnh. Blackberry bay xuống khỏi vai Nolan, nhảy lóc chóc vài cái trên thảm bậc thang rồi lại đậu về vai hắn.
Nó dùng giọng nói chỉ mình Nolan nghe được: "Mùi máu tanh nặng lắm."
Nolan không đáp, chỉ đưa tay ấn nhẹ lên đầu Blackberry.
"Ồ? Thứ này là gì vậy?" Ánh mắt Luke dừng lại nơi tủ trưng bày ngoài hành lang.
Cuối bậc thang là hành lang tầng hai. Sát tường đặt vài tủ kính trưng bày, loại này trong các gia đình quý tộc rất thường thấy, bên trong hoặc là chân dung gia tộc, hoặc là thư từ, bản thảo. Luke để ý thấy trong tủ trước mắt là một thanh kim loại dài mảnh, một đầu được mài thành mũi nhọn đa diện, đầu kia chạm khắc hình hoa hồng, nhỏ nhắn mà tinh xảo.
"À, đó là trâm cài." Quản gia nói.
"Trâm cài?" Luke vuốt cằm hỏi, "Dùng để làm gì?"
Blackberry nhảy nhót trên vai Nolan, rất muốn tranh trả lời, nhưng vì Nolan ở đó nên đành ngoan ngoãn im lặng.
"Đây là đồ trang sức của phụ nữ phương Đông, dùng để cố định búi tóc." Quản gia giải thích. "Đó là món quà ngài ấy chuẩn bị cho sinh nhật mười tám tuổi của tiểu thư Waldorf. Chỉ tiếc là ngày ấy còn chưa tới, thì đã xảy ra thảm án kia."
Luke sững người. Cậu không ngờ thứ này lại là đồ trang sức của phụ nữ, càng không ngờ nó vốn là quà dành cho tiểu thư Waldorf. Sở dĩ cậu chú ý tới cây trâm này là vì hình dạng một đầu của nó trùng khớp đáng kinh ngạc với vết thương trên bụng bảy nạn nhân trước đó. Thứ hung khí tên đồ tể dùng chính là loại lưỡi sắc đa cạnh như vậy.
Nolan trầm ngâm hỏi: "Ở Đa Luân có thể mua được thứ như thế này ở đâu?"
"Mua không được." Quản gia mỉm cười, "Đây là do chính tay ngài ấy làm ra."
Câu nói nhẹ bẫng ấy lại khiến Luke và Amp nhìn nhau sững sờ. Rốt cuộc là người thế nào mới có thể khiến ngài Fisher tự tay làm quà tặng cho? Quan hệ giữa tiểu thư Waldorf và Fisher thực sự là gì?
"Đến rồi." Quản gia nói.
Họ dừng lại trước một cánh cửa gỗ đỏ. Sau cánh cửa ấy chính là căn phòng nơi tiểu thư Waldorf bỏ mạng.
Quản gia xoay người lại, cúi đầu hành lễ rồi chậm rãi nói: "Tôi biết bên ngoài đã gán cái chết của tiểu thư Waldorf cho chủ nhân nhà chúng tôi, cũng biết có không ít lời đồn đại khó nghe. Nhưng tôi mong các vị hiểu rằng, ngài Fisher vô cùng yêu quý tiểu thư Waldorf, tuyệt đối không thể lấy đi mạng sống của cô ấy. Cái chết của tiểu thư đến quá đột ngột, ngài ấy chịu đả kích nặng nề, cho tới nay vẫn chưa thể gượng dậy."
Ông tiếp lời: "Còn về những lời đồn vô căn cứ kia, tôi nghĩ pháp y của sở cảnh sát là người có tiếng nói nhất. Các vị hẳn đã kiểm tra và biết rằng tiểu thư Waldorf vẫn còn giữ được trinh tiết, vì thế những lời đồn ấy đã tự tan biến."
Luke bĩu môi, không đáp. Bản báo cáo khám nghiệm ban đầu đã bị sửa đổi đến mức không còn nhận ra, những con số ghi trong đó, cậu không hề tin.
"Xin mời." Quản gia mở cửa phòng.
Ngoài dự liệu của Luke, căn phòng vẫn giữ nguyên trạng như lúc xảy ra án mạng. Cậu vốn nghĩ sau ngần ấy ngày, Fisher đã cho người tu sửa lại rồi, nhưng hóa ra hắn ta không hề làm vậy.
"Các sĩ quan của đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam đã tới kiểm tra một lần." Quản gia nói.
Amp đưa hai đôi bao giày tới. Nolan và Luke lần lượt mang vào, rồi mới bước vào phòng. Không khó để nhận ra đây từng là một căn phòng được bày trí vô cùng dụng tâm, từng chi tiết đều được cân nhắc kỹ lưỡng để đạt đến sự thoải mái và mỹ quan tối đa. Chỉ tiếc rằng lúc này, cả gian phòng hỗn độn tan hoang, chẳng còn chút đẹp đẽ nào.
Giữa tấm thảm trong phòng là một vệt máu đỏ sẫm loang ra, đó chính là nơi tiểu thư Waldorf trút hơi thở cuối cùng.
Nolan đeo găng tay, quỳ gối xuống, đưa tay sờ lên thảm quanh vết máu. Ngay bên cạnh hắn là một chiếc đồng hồ tròn dạng đứng bị đổ, mặt đồng hồ sạch sẽ, kim đã ngừng chạy từ lâu. Hắn nhấc nó lên xem xét một lát rồi đặt lại chỗ cũ.
Luke đi một vòng quanh phòng, hỏi quản gia: "Vật quý bị mất của các ông là gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!