Chương 168: Ngàn người ngàn mặt

Ngươi có muốn trở thành Ngàn mặt không?

Trở thành Ngàn mặt, ngươi sẽ sở hữu sức mạnh vượt ngoài mọi tưởng tượng, sẽ có được sự bất tử. Trong quãng đời dài dằng dặc ấy, ngươi có thể chờ đến ngày gặp lại người mình mong muốn gặp.

Nhưng đổi lại, ngươi sẽ mất toàn bộ ký ức của mình trước khi trở thành Ngàn mặt.

Alfonso trầm ngâm hồi lâu rồi hỏi: "Trên đời chỉ có một Ngàn mặt. Nếu ta trở thành Ngàn mặt... vậy còn ngươi?"

Người đàn ông cao gầy đan hai tay sau gáy, nheo mắt đầy thư thái: "Ta ư? Ta sẽ đi đến nơi ta vốn nên đến."

"Ngươi không muốn làm Ngàn mặt nữa sao?"

"Ta đã sống quá lâu. Trên đời này chẳng còn điều gì có thể khuấy động cảm xúc của ta. Có lẽ từng có những thứ ta yêu thích, nhưng đã quá xa rồi... tất cả đều tan vào dòng chảy của thời gian."

"Hành trình không có điểm cuối... thật sự quá cô độc."

"Nhưng ngươi thì khác." Ngàn mặt quay sang, mỉm cười. "Ngươi có một người khát khao được gặp lại. Chỉ cần hy vọng ấy còn tồn tại, chuyến đi của ngươi sẽ không tẻ nhạt. Hơn nữa, người ấy có lẽ còn có thể cùng ngươi bước tiếp mãi về sau."

"Chỉ là," Hiếm hoi thay, Ngàn mặt thu lại vẻ đùa cợt, thần sắc nghiêm túc hẳn, "Ngươi sẽ đánh mất đoạn ký ức về nàng. Mất ký ức rồi, liệu ngươi còn có thể gặp lại nàng hay không... đó là điều không ai biết trước."

"Không đâu." Giọng Alfonso nhàn nhạt mà kiên định. "Ta sẽ không quên."

Ngàn mặt nghe vậy thì bật cười lắc đầu: "Nhóc con, đừng đánh giá quá cao định lực của mình, cũng đừng coi nhẹ sức mạnh của những ma pháp cổ xưa."

"Cứ suy nghĩ cho kỹ. Không cần vội trả lời ta."

"Không cần suy nghĩ nữa, ta đồng ý." Alfonso đáp không chút do dự. "Chỉ là... hãy cho ta thêm chút thời gian."

Ngàn mặt nhướng mày, không giấu được lòng tò mò: "Ngươi định làm gì?"

"Ta muốn học thuật luyện kim trước." Alfonso nói. "Xin ngươi hãy dạy ta."

Ngàn mặt thoáng sững sờ, rồi nở nụ cười lớn đầy sảng khoái: "Được chứ, không gì tốt hơn! Vậy thì bắt đầu từ ba món nhỏ này đi." Nói rồi, hắn rút từ túi áo ra ba khối vuông.

"Đây là thứ nàng để lại. Ta vẫn chưa hiểu thấu cấu tạo và bí quyết của chúng. Có lẽ ngươi sẽ làm được."

Alfonso cúi mắt, vuốt nhẹ ba khối vuông đầy màu sắc.

"Năm năm." Một lúc sau, cậu ngẩng lên. "Cho ta năm năm. Năm năm sau, ta sẽ trở thành Ngàn mặt."

"Trong năm năm ấy, tuy phiền ngươi dạy ta thuật luyện kim, nhưng ngươi không cần ngày nào cũng ở đây. Nếu còn muốn gặp ai, cứ đi gặp."

Ngàn mặt không ngờ thiếu niên trước mắt lại có thể nói ra những lời như vậy. Trong lòng thoáng rung động, nhưng hắn vẫn cười lớn: "Khó cho ngươi còn nghĩ cho ta. Nhưng quả thật... ta chẳng còn ai để gặp nữa."

Có lẽ từng có.

Nhưng ở thế gian này, hắn đã không còn ai để từ biệt.

Dẫu nói thế, trong lòng Ngàn mặt vẫn dâng lên một nỗi hoang mang khó gọi tên.

Hắn ở lại tòa lầu ấy, tận tâm chỉ dạy Alfonso suốt một năm.

Sang năm thứ hai, hắn rời khỏi Elpis.

Năm năm, chẳng qua cũng chỉ như một cái chớp mắt.

Trong khoảng thời gian ấy, nguyên tố ma pháp lan rộng với tốc độ chóng mặt. Sự thức tỉnh của vạn vật đạt đến đỉnh điểm. Bướm nơi sơn cốc, chim trong rừng thẳm, thú bên khe suối... tất cả đều âm thầm biến đổi.

Những biến dị ấy cũng xảy ra với loài người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!