Chương 167: Hồi kết

Con trai của phù thủy từng tiên đoán rằng ngọn lửa từ lòng đất rồi sẽ thiêu rụi Elpis.

Người đời thấp thỏm chờ đợi suốt bao năm, vậy mà địa hỏa trong lời sấm truyền vẫn chẳng hề giáng xuống.

Họ nào hay biết, ngọn lửa ấy từ lâu đã cháy âm ỉ.

Không chỉ thế, những nguyên tố ma pháp ẩn trong địa hỏa đã lan tràn khắp đại lục.

Một trật tự mới đang lặng lẽ hình thành.

Ký ức của con người vốn ngắn ngủi. Địa hỏa hay huyết dịch dần dần trôi vào miền truyền thuyết theo năm tháng, còn biến cố long trời lở đất từng xảy ra trong hoàng cung năm ấy cũng chỉ còn là câu chuyện bí mật chốn thâm cung được thêu dệt nơi đầu làng cuối chợ.

Có người nói, vương hậu tư thông với tổng chỉ huy đội cấm vệ Berion, âm mưu sát hại đế vương.

Kẻ khác lại bảo, đế vương chính là nguồn cơn của huyết dịch trong truyền thuyết. Khi thân phận bại lộ, ông ta hóa thú, nuốt chửng một cung nữ, cuối cùng bị ngài Ngàn mặt chém chết ngay tại chỗ, nhờ đó dịch bệnh mới được dẹp yên.

Thậm chí còn có kẻ quả quyết rằng vương hậu và vị tổng chỉ huy tiền nhiệm có một đứa con hoang, và chính đứa trẻ ấy đã g**t ch*t đế vương. Nhưng lời đồn này nhanh chóng bị bác bỏ — dẫu vương hậu thực sự có con, thì khi biến cố xảy ra đứa trẻ cũng chỉ mới sáu bảy tuổi, sao có thể hạ sát đế vương?

Lời đồn thật giả đan xen, nhưng chẳng còn ai bận tâm đến chân tướng phía sau.

Cũng chẳng ai để ý rằng, sau tai ương địa hỏa ngắn ngủi ấy, nơi cuối khu của chợ hoa chim, ở chỗ tiệm vẹt năm xưa đã mở ra một con hẻm nhỏ. Trong hẻm dựng lên một tòa lầu ba tầng dây leo quấn kín, tựa như một cõi tịnh thổ giữa chốn phồn hoa ồn ã.

Chủ nhân của tòa lầu là một thiếu niên tuấn tú, mày mắt anh nghị. Cậu sống khép kín, hành xử kỳ lạ, gần như không giao thiệp với thương hộ trong chợ. Cậu nuôi một con vẹt đen. Con chim ấy lại thường xuyên xuất hiện trước mắt mọi người, thỉnh thoảng thay chủ nhân đi mua lương thực, thậm chí từng trở thành "kỳ quan" trong con hẻm. Lâu dần, người ta cũng quen với sự tồn tại của kẻ lập dị này.

Một buổi sớm, một người đàn ông cao gầy tìm đến tòa lầu.

"Biểu cảm đó là sao?" Ngàn mặt nhìn vẻ thất vọng trên gương mặt thiếu niên, nháy mắt đầy trêu chọc. "Xem ra ta không phải người ngươi đang chờ."

Hắn quen cửa quen nẻo bước vào, liếc nhìn đống giấy da bò phủ kín những dòng ghi chép và hình vẽ nguệch ngoạc trên sàn. "Viết gì thế?"

Alfonso cúi xuống gom lại những tờ giấy rải rác, giọng điệu nhàn nhạt: "Ngươi lại tới làm gì?"

"Ôi chao, nghe mà đau lòng." Ngàn mặt ôm ngực. "Ta chỉ muốn đến thăm ngươi thôi, không được sao?"

"Thăm đủ rồi thì cút."

Ngàn mặt làm ra vẻ sắp khóc: "Là nàng không yên tâm về ngươi, nên mới nhờ ta thỉnh thoảng tới xem. Thôi vậy, nếu ngươi không thích, sau này ta..."

"Vì sao nàng lại không tự đến?" Alfonso ngẩng mắt nhìn hắn.

Ngàn mặt nhất thời cứng họng.

"Nàng còn sống không?" Alfonso hỏi. Giọng cậu vẫn bình thản như xưa, chỉ có bàn tay siết tờ giấy da bò khẽ run, vô tình để lộ tâm tình sâu kín.

"Còn." Ngàn mặt nhướng mày.

"Có một chuyện ta muốn hỏi ngươi từ lâu." Ngàn mặt xoa cằm. "Chủ nhân của dây leo năm ấy... là ngươi đúng không? Khi ta tạo ra ảo cảnh đó, là ngươi nhặt nó đi, phải không?"

Alfonso không phủ nhận.

"À, thảo nào nó nghe lời ngươi đến thế."

"Này, nhóc," Ngàn mặt quay sang, mỉm cười nhìn cậu, "Có muốn học thuật luyện kim không?"

Alfonso khựng lại.

"Ta có thể dạy ngươi chế tạo vài món đồ nho nhỏ. Ví như tòa lầu có thể tùy tâm biến hóa mà ngươi đang ở, hay... vài thứ có thể xuyên qua thời gian và không gian. Có lẽ còn hữu ích hơn việc ngày nào cũng chỉ viết vẽ."

Alfonso thẳng lưng, cảnh giác: "Điều kiện của ngươi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!