Trời vừa hửng sáng, Nolan đã ăn mặc chỉnh tề bước xuống lầu.
Blackberry thò đầu ra khỏi chiếc tổ treo lơ lửng: "Hôm nay đi thăm Fisher à?"
Nolan vừa lấy mũ từ giá treo xuống vừa gật đầu: "Ừ."
"Không đợi con bé kia sao?" Blackberry ngẩng đầu nhìn cánh cửa phòng tầng hai đang đóng chặt.
Động tác của Nolan khựng lại một thoáng, rồi nói: "Không cần, để cô ấy ngủ."
Blackberry bĩu môi: "Chậc, đúng là chẳng để tâm chút nào, cứ như người chết không phải là cô ta mà là người khác vậy."
"Blackberry." Nolan liếc nó một cái, giọng điệu nhàn nhạt.
Blackberry rụt cổ lại, hậm hực im bặt.
Rời khỏi Torii, bầu trời bên ngoài lập tức sa sầm xuống. Mưa mịn như sương, giăng lưới khắp cả thành Đa Luân. Cửa lớn của đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam mở rộng, trên bậc đá trước cửa là hai kẻ lang thang co ro. Nolan bước thẳng lên bậc thềm vào trong đồn. Anh quen đường quen lối đi tới căn phòng phía tây, gõ cửa, bên trong không có động tĩnh.
Nolan vặn tay nắm, đẩy cửa ra.
Luke và Amp nằm ngửa nằm sấp trên ghế sofa, người đắp báo, tiếng ngáy vang như sấm.
"Dậy đi! Dậy đi! Dậy đi!" Blackberry gào to, bay một vòng trong phòng, dọa Luke đang ngủ say giật mình, lăn lộn bật dậy khỏi ghế.
"Chuyện gì thế, chuyện gì thế, cháy rồi à?" Luke gào lên một tràng, đến khi nhìn thấy một người một chim đứng ở cửa mới chịu im lặng.
"Nolan?" Luke gãi gãi mái tóc rối bù, "Sao ngài lại tới đây?"
Nolan nhướng mày: "Chẳng phải đã nói hôm nay sẽ đến dinh thự của Fisher sao?"
Luke sững người, rồi lập tức phản ứng lại: "Đúng đúng đúng! Đợi tôi một chút, một giây thôi!" Cậu lao thẳng vào phòng rửa mặt, tạt nước lạnh lên mặt, ngậm một ngụm tinh dầu bạc hà, tay chân luống cuống cạo râu.
Luke vừa bận rộn vừa muộn màng nghĩ ra — ơ, sao Nolan lại biết hôm nay họ đi gặp Fisher?
Xong xuôi, Luke vơ lấy chiếc áo khoác mặc lên: "Xong rồi!" Lúc này mới thấy Nolan đang đứng trước bảng đen, chăm chú nhìn những phân tích trên đó.
"À, tôi đang định nói với ngài phát hiện mới nhất của tôi." Luke có phần đắc ý, "Quỹ đạo của những cỗ xe ngựa này..."
"Đều liên quan tới Fisher, đúng không?" Chưa đợi Luke nói hết, Nolan đã nói ra đáp án.
Luke ngẩn người: "Ơ? Sao ngài biết?"
Nolan không trả lời, ánh mắt dừng trên tấm bản đồ, nơi bảy dấu chéo đỏ rải rác quanh rìa thành Đa Luân. Quỹ đạo xe ngựa đã có manh mối, nhưng quỹ đạo của những con ngựa thì vẫn hỗn loạn vô chương.
"Ngoài chuyện đó ra, tôi còn có phát hiện khác." Luke không chịu thua.
"Ừ?" Nolan vẫn không ngẩng đầu.
"Kể từ khi khoanh vùng Fisher, rất nhiều chi tiết tưởng chừng chẳng liên quan đã dần sáng tỏ." Luke nói, "Bảy vị lão gia chết trước đó bề ngoài thì chẳng qua lại gì với nhau, nhưng họ lại thống nhất đến bất ngờ ở một điểm."
Nolan ngẩng lên: "Điểm gì?"
"Hưởng lạc."
Luke tiếp tục: "Bọn họ đều có cùng một sở thích — thích sưu tầm những thiếu nữ trẻ đẹp. Người đầu tiên bị mổ bụng là Đại công tước Bekando, ông ta nổi tiếng là háo sắc, từng bí mật xây một tòa nhà hưởng lạc ngoài thành Đa Luân, sau này bị người của giáo hội thiêu rụi. Người thứ hai còn hoang đường hơn, giữa ban ngày ban mặt, ngay trong tòa nhà nghị viện mà cùng lúc vui chơi với sáu thiếu nữ.
Những người tiếp theo cũng na ná như vậy, tất cả đều là hình mẫu tiêu biểu của đời sống riêng tư trụy lạc."
"Nói đến đời sống riêng tư trụy lạc, thì không thể không nhắc tới ngài Fisher." Luke nói tiếp, "Vị này vốn phong lưu, trong phủ không biết nuôi bao nhiêu cô gái với đủ dáng vẻ phong tình. Nhưng hắn ta nổi tiếng không chỉ vì thế."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!