Chương 15: Quỹ đạo

Kẻ mổ bụng.

Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, cái tên ấy đã lan khắp Đa Luân, không ai là không biết, không ai là không hay. Bởi cái chết của tám nạn nhân quá mức kinh hoàng, trong thành thậm chí còn lan truyền lời đồn rằng Kẻ mổ bụng có lẽ là một quái vật khát máu, ăn thịt người.

Nhưng hiển nhiên, Luke không nghĩ như vậy.

Bên cạnh ba chữ "Kẻ mổ bụng" trên bảng đen là chi chít những suy đoán của Luke về hung thủ, nào là ba mươi lăm đến bốn mươi lăm tuổi, nam giới, mắc chứng ám ảnh, vóc người cao lớn...

Bạch Vi cẩn thận đọc lại toàn bộ phần mô tả của Luke về Kẻ mổ bụng.

"Anh ta dựa vào đâu mà rút ra được những kết luận này?" Bạch Vi có phần kinh ngạc.

Nolan tựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau: "Từ thủ pháp gây án ổn định của hung thủ và cách hắn xử lý hiện trường, Luke nhận ra đối phương thân thủ nhanh nhẹn, tâm lý vững vàng, khả năng ứng biến rất mạnh. Vì thế có thể suy đoán Kẻ mổ bụng có trải nghiệm xã hội tương đối phong phú, tuổi tác sẽ không quá trẻ. Mà những người bảy nạn nhân đầu tiên từng tiếp xúc phần lớn đều trong độ tuổi từ ba mươi đến năm mươi, cho nên Luke đã khoanh vùng độ tuổi ấy."

Bạch Vi vô thức kéo chặt chiếc áo dạ trên vai.

"Còn về suy đoán hình thể," Nolan nói gọn, "Chủ yếu dựa vào một dấu vết mà hung thủ để lại tại hiện trường."

Mi mắt Bạch Vi giật nhẹ: "Dấu vết?"

Nolan gật đầu: "Kẻ mổ bụng vô cùng cẩn trọng, hiện trường án mạng được dọn dẹp rất sạch. Nhưng ở một trong số đó, hắn đã để lộ sơ hở."

Lúc này, trong khung cửa sổ, Luke chỉ vào một tấm ảnh trên bảng đen, nói với Amp: "... Dấu giày này là một bằng chứng quan trọng. Cỡ giày bốn mươi lăm, chứng tỏ Kẻ mổ bụng không thấp, ít nhất phải cao sáu feet. Dựa vào độ lún của dấu giày, cân nặng ước chừng khoảng một trăm bốn mươi pound..."

Bạch Vi nghe mà sững người: "Mấy tháng nay ở Đa Luân mưa cứ không dứt, dấu giày chẳng lẽ không bị nước mưa xóa mất sao?" Dấu giày trong ảnh tuy hơi mờ nhưng vẫn nguyên vẹn, không hề có dấu vết bị mưa phá hỏng.

Nolan kiên nhẫn ra hiệu cho cô nhìn kỹ bức ảnh: "Nhìn nền ảnh đi."

Bạch Vi nheo mắt quan sát. Dấu giày trong ảnh đã khô, in rõ trên một tấm ván gỗ. Cô lập tức hiểu ra: "Xe ngựa!"

Nolan gật đầu tán thưởng: "Đúng vậy. Kẻ mổ bụng để lại một dấu giày bên trong xe ngựa."

"Sao hắn lại bất cẩn đến thế?" Bạch Vi lẩm bẩm.

"Dấu giày nằm ở chỗ khuất dưới đệm ghế, không kiểm tra kỹ thì rất khó phát hiện." Nolan đáp.

Ở bên kia không biết Luke và Amp đã bàn bạc điều gì, chỉ thấy Luke mở ra một tấm bản đồ, dùng đinh cố định lên tấm ván bên cạnh. Trên bản đồ có vài điểm được khoanh tròn bằng bút đỏ, bên cạnh những vòng tròn còn ghi thêm vài ký hiệu. Một tay Luke cầm sổ ghi chép, tay kia cầm bút, lại đánh thêm mấy dấu gạch chéo lên bản đồ.

Bạch Vi liếc mắt đã nhận ra đó là bản đồ thành Đa Luân và vùng lân cận, chỉ là không rõ những vòng tròn đỏ và dấu gạch kia đại diện cho điều gì. Cô âm thầm đếm số lượng: bảy vòng tròn, bảy dấu gạch, đối xứng một cách kỳ lạ.

Con số bảy khiến dòng suy nghĩ của cô khựng lại. Cô hiểu ra — những vòng tròn và dấu gạch ấy hẳn lần lượt là nơi phát hiện xe ngựa và ngựa.

Luke dùng bút chỉ vào các vòng tròn đỏ trên bản đồ: "Xe ngựa được tìm thấy trên những con đường nhỏ ở vùng ngoại ô quanh thành Đa Luân. Những địa điểm này phân tán, không có quy luật rõ ràng, tạm thời chỉ có thể suy đoán Kẻ mổ bụng ưa gây án ở những con đường hẻo lánh, ít người qua lại."

Cậu lại chỉ sang bảy dấu gạch: "Địa điểm phát hiện ra ngựa cũng ở ngoại ô, nhưng khác với xe ngựa, ngựa hoặc dừng ở cổng thành, hoặc ở các ngã giao gần cổng thành — đều là những nơi có mật độ người qua lại khá cao."

Amp gãi gãi má: "Vậy tại sao hắn lại thả ngựa chạy đi?"

Ngựa vốn bị buộc chặt trước xe, nếu không có biến cố thì không thể tự thoát khỏi dây cương. Vậy kẻ thả ngựa kia là ai? Là phu xe, hay chính Kẻ mổ bụng? Hay vốn dĩ họ là một?

Luke xoa cằm, nhíu mày, không nói gì.

Bạch Vi không rời mắt khỏi tấm bản đồ khổng lồ. Cô khẽ nói: "Nolan, anh thấy những nơi tìm được xe và ngựa... có quy luật gì không?"

"Ừm?" Nolan chống cằm bằng một tay, "Cô phát hiện ra quy luật rồi sao?"

Bạch Vi không trả lời ngay. Cô nhìn lại toàn bộ những vòng tròn đỏ và dấu gạch một lần nữa, như đang tiến hành bước kiểm chứng cuối cùng.

Đúng lúc ấy, Luke buông tay khỏi cằm. Cậu chăm chú nhìn bản đồ, lẩm bẩm: "Nếu như lời Bạch Vi nói, không tìm điểm giao nhau của từng tuyến riêng lẻ mà coi tất cả như một chỉnh thể, vậy thì..." Cậu cắn mở nắp bút, dùng bút đỏ nối liền tất cả các vòng tròn trên bản đồ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!