Chương 14: Ác mộng

Bạch Vi thay một chiếc váy lót sạch sẽ rồi chui vào ổ chăn mềm mại.

Cô nằm ngửa, giơ bàn tay trái lên trước mắt. Trên mu bàn tay có hai vết thương nhỏ đã đóng vảy, trông giống dấu răng của một loài động vật nào đó. Đó là vết cắn trong đêm nọ ở khu rừng nhỏ của trang viên Waldorf. Khi ấy Nolan đã che tai cô, ngăn tầm nhìn của cô lại, nhưng cô vẫn biết thứ ập tới là một đàn dơi hút máu.

Cô khẽ v**t v* lớp vảy trên mu bàn tay, cơn buồn ngủ lập tức kéo đến.

Nửa tháng nay cô chưa từng có một giấc ngủ yên ổn. Đêm nay nằm trên chiếc giường nhỏ xa lạ này, vậy mà cô lại bất ngờ cảm thấy an tâm. Ngoài cửa sổ không còn tiếng mưa rơi lộp độp, trong không khí cũng không còn mùi đất ẩm tanh mặn; cô không phải lo lắng vừa tỉnh dậy đã lại thấy mình ở một góc phố lầy lội nào đó, cũng không phải sợ mở mắt ra là tan thành mây khói. Ngày này qua ngày khác phiêu bạt, đối với cô còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Chiếc gối khô ráo và mềm mại, làn gió đêm lùa vào từ ngoài cửa sổ nhẹ nhàng và ôn hòa.

Mi mắt Bạch Vi nặng trĩu như bị đổ chì, trong cơn mơ màng cô lại quay về mùa đông năm mười bốn tuổi.

Hôm đó cô đã bước lên cỗ xe ngựa trang trí hoa văn dây leo ba lá mạ vàng. Trong xe phảng phất mùi hương nồng đậm, ngọt đến ngấy, như thuốc phiện ngâm nước trộn với cánh hồng khô. Cô co ro trên đệm nhung, trong khoang xe đủ chỗ cho sáu người ấy chỉ có một mình cô.

Bạch Vi nhìn ra ngoài qua cửa sổ xe, thấy phu nhân Bella đứng bên cạnh, đang nói chuyện với một người trông như đánh xe. Người đàn bà môi đỏ như lửa, dáng người mềm mại uyển chuyển, khi thì che miệng cười duyên, khi thì liếc ánh mắt về phía cỗ xe. Trong ánh nhìn mang ý cười ấy có mấy phần mỉa mai, cùng một tầng ý nghĩa sâu xa mà Bạch Vi không thể hiểu được.

Cỗ xe chầm chậm lăn bánh. Những hạt mưa li ti bay vào qua khe cửa, che mờ tầm mắt cô. Khung cảnh trước mắt ngày càng nhòe đi, cô thấy bóng dáng phu nhân Bella nhỏ dần, trang viên Waldorf cũng lùi xa. Cô mơ hồ nhận ra tòa nhà nhỏ nơi phu nhân Liên từng sinh sống. Cửa sổ sát bên tòa nhà ấy vẫn đang mở, không biết sau ô cửa kia có em trai nhỏ của cô hay không.

Cỗ xe rời khỏi trang viên nơi cô đã sống suốt mười bốn năm, chở cô tiến thẳng vào cơn ác mộng.

Đường đi xóc nảy, đến lúc chạng vạng tối, Bạch Vi mới tới nơi.

Đó là một tòa lâu đài Gothic từ thế kỷ mười ba, tọa lạc tại nơi hoang dã, bốn bề vây quanh bởi hàng rào sắt đen sì. Xe ngựa đi qua cổng sắt, băng qua khu vườn hoang tàn, cuối cùng dừng lại trước cổng chính của lâu đài.

Bạch Vi xuống xe, được một người hầu dẫn vào trong.

Bên trong lâu đài còn tối tăm hơn bên ngoài. Những tấm rèm dày nặng buông rủ, chặn nốt chút ánh sáng vốn đã yếu ớt. Đại sảnh không thắp đèn, chỉ có ánh sáng le lói hắt ra từ khe cửa các căn phòng trên lầu, khiến không gian rộng lớn này không đến mức chìm hoàn toàn trong bóng tối.

Phải mất một lúc lâu Bạch Vi mới quen được với bóng tối, mới dần nhìn rõ cảnh vật trong lâu đài. Cô nheo mắt, dường như thấy trên bậc thang dẫn lên tầng hai có một khối gì đó. Cô vô thức bước lại gần mấy bước rồi cúi xuống nhìn kỹ. Chỉ một cái nhìn ấy thôi cũng đủ khiến toàn thân cô dựng đứng gai ốc.

Trên bậc thang trải thảm nhung dày là một thiếu nữ đã chết.

Thiếu nữ ấy vẫn còn hơi ấm. Trên gương mặt như đóa hoa đông cứng một nụ cười buông thả, dường như trong khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh đang chạm tới cực lạc. Từ cổ cô ta là từng dòng từng dòng máu trào ra. Máu tươi nhuộm đỏ váy lót, thấm ướt cả tấm thảm bên dưới.

Bạch Vi hoảng loạn đảo mắt nhìn quanh, lại thấy người hầu dẫn đường đang đứng ngay phía sau. Gương mặt anh ta bình thản như thể đây chỉ là một cảnh tượng quá đỗi bình thường. Tim Bạch Vi lạnh đi, mơ hồ hiểu ra ý nghĩa của nụ cười cuối cùng kia của phu nhân Bella.

Đúng lúc ấy, trên tấm thảm dày vang lên tiếng bước chân. Có người đang từ tầng hai bước xuống.

Bạch Vi ngẩng đầu, liền thấy một thanh niên đi về phía cô, lưng quay về phía ánh sáng. Hắn ta rất cao, bờ vai rộng, thân hình săn chắc mà gọn gàng. Trong đêm đông lạnh giá như vậy, hắn ta chỉ mặc một chiếc sơ mi lanh mỏng, cúc áo phía trước mở toang, lộ ra lồng ngực trần cùng những vệt máu còn chưa kịp khô.

Bắp chân Bạch Vi khẽ run lên. Cô nuốt nước bọt, ngước mắt nhìn người đàn ông đang tiến lại gần. Cô biết người này là kẻ cực kỳ nguy hiểm, nhưng cũng biết rằng lúc này có chạy cũng đã quá muộn.

Hắn ta dừng lại trước mặt Bạch Vi. Dường như rất hài lòng với sự bình tĩnh của cô lúc này, hắn giơ tay chạm vào bên cổ cô, khẽ v**t v* mấy cái. Bạch Vi chỉ thấy cổ mình đau nhói. Cô cúi xuống nhìn, thì ra thứ làm cô đau là viên hồng ngọc huyết bồ câu được nạm trên chiếc nhẫn.

"Đôi mắt của cô thật đẹp, giống như những vì sao trong đêm tối."

Đó là câu đầu tiên Fisher nói với Bạch Vi.

Một cơn gió thổi tung rèm cửa, ánh đèn chiếu sáng ngoài lâu đài lọt vào trong phòng, để Bạch Vi nhìn rõ khuôn mặt người ấy. Một dung mạo xinh đẹp đến tái nhợt, khó có thể diễn tả thành lời, cùng đôi mắt đỏ như máu — chỉ cần nhìn một lần là không thể quên.

Bỗng nhiên trời đất quay cuồng, ánh sáng và bóng tối chồng chéo lên nhau.

Lâu đài, Fisher và cô gái chết trong một đêm tĩnh lặng, cỗ xe ngọt ngấy mùi hương... tất cả đều biến mất.

Bạch Vi thét lên rồi bật dậy khỏi giường.

Trước mắt cô là căn phòng ngủ nhỏ bé. Đêm khuya tĩnh lặng, gió đêm dịu dàng. Bạch Vi thở hổn hển, hai tay che khuôn mặt đẫm mồ hôi. Đúng là một kẻ âm hồn bất tán, cho dù cô đã có thân xác mới và sinh mệnh mới, hắn vẫn không chịu buông tha cô.

Chiếc váy lót đã ướt đẫm mồ hôi, dính nhớp trên người. Bạch Vi vén chăn, định thay một chiếc váy khác, nhưng chợt khựng lại, cảnh giác nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!