"Torii?" Bạch Vi khựng lại. Cô thật sự không nhớ nổi từ khi nào thành Đa Luân lại xuất hiện thêm một con phố mang tên "Torii".
Nolan xuống xe ngựa, đẩy cánh cổng sân chạm trổ rỗng: "Đa Luân không có phố Torii. Có đôi khi, thứ mắt nhìn thấy chưa chắc đã là thật. Giờ khắc này chúng ta đang ở Đa Luân, mà cũng không hẳn là ở Đa Luân."
Bạch Vi càng nghe càng mơ hồ.
Blackberry bay vào sân, cười khành khạch: "Cô nhóc, nhìn kỹ lại con phố này đi."
Bạch Vi đảo mắt nhìn quanh con phố trống trải, trong lòng càng thêm nghi hoặc: "Số 41 và số 43 đâu?" Trên cả con phố chỉ có đúng tòa nhà nhỏ trước mắt, không xe cộ, cũng không người qua lại.
Nolan kiên nhẫn đứng chờ ở cổng, nhìn Bạch Vi tò mò ngó nghiêng. Hắn nói: "Chúng ta rẽ về phía đông từ ngã tư phố Nhiếp Lam rồi đi tới đây. Trong ấn tượng của cô, đi theo lộ trình ấy thì lúc này chúng ta đáng lẽ đang ở phố nào?"
Bạch Vi nhớ lại một lúc: "Phố Canton. Bây giờ chúng ta phải đang ở phố Canton."
"Cô đi theo hướng lúc đến, bước ra ngoài hai bước thử xem." Nolan dùng gậy khẽ gõ xuống đất.
Bạch Vi làm theo, bước ra ngoài. Vừa đi được hai bước, cô bỗng cảm thấy trong tai vang lên những âm thanh khác lạ. Cô tăng tốc, đi thêm năm bước nữa, tiếng ồn ào lập tức phóng đại lên gấp bội. Đồng thời, con phố Torii vắng lặng biến mất, trước mắt là dòng người xe tấp nập, đúng là phố Canton náo nhiệt trong ký ức của cô.
Bạch Vi đứng sững bên đường.
Chỉ vỏn vẹn bảy bước chân, vậy mà lại ẩn giấu một con phố khác ư? Cô theo phản xạ quay đầu lại — phía sau chỉ còn một tiệm bánh mang tên "Kuchi", nào còn thấy bóng dáng Torii? Nolan và Blackberry cũng đã không biết đi đâu.
Mưa bụi lất phất rơi xuống, đọng lại trên hàng mi của Bạch Vi. Cô rụt vai, khẽ hắt hơi một tiếng. Ngay giây sau, một chiếc ô đen lớn đã che lên trên đầu cô. Không cần ngẩng lên, cô cũng biết là Nolan.
"Chỗ này là phố Canton hay Torii?" Bạch Vi ngước nhìn người đàn ông bên cạnh.
Nolan nhìn chiếc mũi đỏ lên vì lạnh của cô, đáp: "Giờ thì nơi này vừa là phố Canton, vừa là Torii. Phố Canton là nơi Công tước Sethbin sinh sống, còn Torii là nơi tôi ở."
Bạch Vi nhanh chóng hiểu ra — Công tước Sethbin chính là chủ nhân của gương mặt hiện tại của Nolan. Nolan mượn thân phận của vị công tước ấy, đương nhiên phải đặt chân ở nơi công tước cư ngụ. Còn việc làm sao để hai nơi, hay hai con phố chồng lên nhau, cô hoàn toàn không rõ.
"Torii đi đâu rồi?" Bạch Vi hỏi.
"Nó vẫn luôn ở đây." Nolan nắm lấy cánh tay Bạch Vi, dẫn cô bước vào tiệm bánh Kuchi. Hắn dường như không để ý đến ánh mắt muốn nói lại thôi của cô, tự nhiên đẩy cửa, đi thẳng vào trong.
Trong tiệm bánh không hề có bánh ngọt. Sau cánh cửa là một con phố dài hun hút, và số 42 phố Torri đã sừng sững ngay trước mắt.
"Chuyện này..." Bạch Vi kinh ngạc đến tột độ. Sự ồn ào phía sau lưng và sự tĩnh lặng trước mắt tạo thành sự tương phản mãnh liệt, khiến cô không khỏi hoài nghi mình đang mơ.
Bạch Vi chợt nghĩ tới một vấn đề: "Nếu người đẩy cửa là tôi, tôi có còn nhìn thấy Torii không?"
"Không." Nolan đáp.
"Vậy nếu tôi đã bước ra ngoài rồi, làm sao để quay lại?"
Nolan khựng lại: "Đúng là một vấn đề." Hắn suy nghĩ giây lát rồi nói tiếp: "Có một cách."
"Cách gì?" Bạch Vi ngước mắt.
"Thất lễ rồi."
Không một dấu hiệu báo trước, Nolan cúi xuống, đặt một nụ hôn lên giữa trán Bạch Vi. Cảm giác mềm mại như lông vũ lướt qua vừa ngứa ngáy, lại vừa nóng bỏng.
Nụ hôn này không mang ý trêu ghẹo, cũng chẳng có chút mập mờ nào. Có lẽ trong mắt Nolan, nó chẳng khác gì nụ hôn chào buổi sáng của bậc trưởng bối dành cho hậu bối. Thế nhưng tim Bạch Vi vẫn khẽ run lên.
"Được rồi." Nolan lùi lại một bước. "Trong vòng một tháng, Torii sẽ xem cô là người của tôi, và sẽ tự động mở cửa với cô."
Sau một nhịp chậm trễ, vành tai Bạch Vi nóng bừng lên. Cô không hỏi nếu qua một tháng thì sao — chẳng lẽ lại hôn thêm lần nữa?
Nolan áy náy nói: "Torii trước nay chưa từng có khách ở lại, cô là người đầu tiên. Xin lỗi nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!