Chương 12: Về thành

"Cậu ấy có biết không?" Nolan hỏi.

"Không thể nào biết được." Bạch Vi lắc đầu. "Tôi không nói cho em ấy." Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng cô lại chần chừ — Louis trông chẳng giống người hoàn toàn không hay biết gì.

Nolan "ừm" một tiếng, không hỏi thêm. Hắn chuyển ánh nhìn sang chiếc sườn xám đặt trên đầu gối Bạch Vi: "Bộ đồ này trông khá đặc biệt."

Bạch Vi cong cong hàng mày, mở sườn xám ra: "Mẹ tôi từng nói đây là trang phục của các cô gái phương Đông. Tôi chỉ nghe mẹ kể, vẫn chưa từng mặc thử."

Nolan chống cằm, tò mò ngắm nghía. Chiếc sườn xám cổ đứng, eo ôm gọn, tà váy xẻ lên tới đùi — không khó tưởng tượng cảnh một người phụ nữ khoác lên nó sẽ mềm mại, quyến rũ đến nhường nào.

"Thế nào là cập kê?" Nolan có vẻ rất hứng thú.

"Ở phương Đông, con gái mười lăm tuổi làm lễ cập kê, tượng trưng cho việc từ thiếu nữ trở thành phụ nữ." Bạch Vi mỉm cười. "Đại khái giống lễ trưởng thành ở Đa Luân. Khi làm lễ, cô gái phải mặc trang phục do mẹ tự tay may, và có một chiếc trâm cài tóc. Chiếc trâm này sẽ do cha hoặc anh trai cài lên cho, người phương Đông cũng gọi đó là 'lễ gia trâm.'"

"Trâm cài là gì thế?" Blackberry chớp chớp mắt.

"Là một món trang sức cài tóc." Bạch Vi làm động tác minh họa. "Dài cỡ thế này, giống một que nhỏ, trên đó khắc hoa văn rất đẹp. Khi búi tóc lên, trâm sẽ giữ cho búi tóc cố định." Cô vừa nói vừa vấn cao mái tóc dài, làm mẫu cho Blackberry xem.

Mắt Blackberry mở to: "À, ta hiểu rồi. Trâm cài chính là que nhỏ có khắc hoa."

"Đúng vậy." Bạch Vi dịu dàng mỉm cười. "Việc vấn tóc ở phương Đông cũng có nhiều quy củ. Ví dụ như trong đêm tân hôn, chú rể sẽ..."

Cô bỗng khựng lại. Sao lại kể mấy chuyện này cho họ nghe chứ?

Trên tấm đệm đối diện, một người một chim tròn mắt nhìn cô chằm chằm, chờ cô nói tiếp.

"Chú rể sẽ làm gì?" Blackberry sốt ruột đập cánh, "Giao phối à?"

Bạch Vi nghẹn ứ, ho sặc sụa. Ho đến đỏ bừng cả cổ lẫn mặt: "Con chim nhỏ này hiểu biết cũng nhiều nhỉ."

Blackberry vô tội nói: "Mấy chuyện cơ bản thế này có khó hiểu đâu?"

Nó quay sang nhìn Nolan: "Chẳng lẽ chỉ mình ta hiểu sao?"

Nolan vung bàn tay to đè xuống, ép Blackberry từ đầu đến chân bẹp dí như chiếc bánh hồng: "Nghe kể chuyện thì bớt nói lại."

Bạch Vi ho xong thì hắng giọng, bình thản nói: "Đêm tân hôn, chú rể sẽ đích thân tháo trâm cài tóc của cô dâu. Sau đó, mái tóc đen của cô dâu buông xuống, quấn quýt cùng tóc của chú rể. Người ta gọi đó là kết tóc se duyên, trọn đời không rời."

Nolan say mê lắng nghe, nào ngờ Blackberry lại chen vào một câu hỏi: "Không đúng. Tóc chú rể ngắn thế kia, sao quấn vào tóc cô dâu được?"

Bạch Vi suy nghĩ một lúc rồi dịu dàng đáp: "Cho nên với những người lông tóc ngắn như Blackberry, ở phương Đông sẽ không có cô nương nào thích đâu."

Lời này có vẻ hơi nặng. Blackberry như bị giáng xuống một đòn chí mạng, cứng họng không thốt nên lời.

Nolan hơi không đành lòng: "Vậy là nó sẽ buồn cả đêm mất."

"Không sao mà." Bạch Vi nghiêng người qua, thì thầm với Blackberry, "Họ không thích ngươi thì đã sao, ta thích ngươi là được rồi."

Con vẹt da hổ bỗng nấc một cái, từ móng vuốt trở lên đỏ bừng.

Nolan xoa xoa thái dương: "Cô nói thế nó sẽ phổng mũi mất."

Bạch Vi quay đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, không kìm được, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười.

Cỗ xe đang đi nửa đường thì bỗng dừng lại. Luke đứng ngoài khoang xe gọi vào: "Có một cỗ xe ngựa khác đang tới, đường hẹp quá nên tôi cho họ đi trước."

Đường làng tuy hẹp, nhưng cũng không đến mức không tránh nổi hai cỗ xe — trừ khi cỗ xe kia có quy cách khác thường.

Trong lòng Bạch Vi khẽ động, ngước mắt nhìn sang bên kia đường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!