Chương 10: Ly tộc

Bạch Vi nằm sấp bên mép bồn tắm, tim đập thình thịch như trống dồn.

Trên đường định tới thư phòng của tử tước Waldorf, cô đã kịp quay đầu, nhờ vậy mới kịp trở về phòng trước khi Nolan lên lầu. Lúc này, cô cố ép nhịp thở chậm lại, sợ rằng Nolan sẽ nghe ra điều khác thường.

Cô lén liếc nhìn gương mặt Nolan, nhưng hắn vẫn luôn bình thản như núi, không để lộ chút cảm xúc nào.

"Xong nhanh vậy sao?" Bạch Vi chủ động mở lời.

"Luke đang hỏi, tôi về trước." Nolan bỗng nghiêng người, tiến sát lại gần cô.

Bạch Vi giật mình, theo phản xạ lùi lại. Cú lùi ấy khiến bọt nước và làn nước trong bồn bắn lên người Nolan.

"Anh..." Bạch Vi còn chưa kịp hỏi hắn định làm gì đã thấy Nolan vươn tay vặn mở vòi nước nóng.

"Nước nguội rồi," Hắn nói, "Tắm thế này dễ bị cảm."

Tim Bạch Vi hẫng mất một nhịp. Ngay sau đó, cô lập tức trở nên cảnh giác, chẳng lẽ Nolan đã nhìn ra điều gì? Nhưng cô chưa kịp dò xét, Nolan đã thử nhiệt độ nước xong rồi rời khỏi phòng tắm, còn lịch sự khép cửa lại.

Nước chảy ào ào, hơi ấm trong bồn tắm dần dần tăng lên.

Bạch Vi khẽ thở dài, buông người chìm hẳn vào làn nước ấm. Chuyến này xem như có thu hoạch: cuốn sổ tay chữ Hán mẹ để lại và chiếc hộp trang sức gỗ nam mộc đều đã trở về tay cô.

Khi Bạch Vi lau mái tóc còn ướt bước ra khỏi phòng tắm, Nolan đang tựa lưng trên ghế sofa trò chuyện với Blackberry. Trên chiếc bàn nhỏ trước mặt họ đặt một chậu nước, bên cạnh là cả đống hạt châu li ti — xem ra Blackberry đã mang về không ít "con mắt".

Thế nhưng câu chuyện giữa một người một chim lại chẳng liên quan gì đến "con mắt". Blackberry nghiêng đầu sấn lại gần Nolan, nghi ngờ hít hít: "Nolan, trên người ngươi có mùi gì vậy?"

"Hử?" Nolan đang chăm chú nghiên cứu một hạt châu, chẳng mấy để ý lời nó nói.

Blackberry ngửi bên trái lại ngửi bên phải: "Là mùi dâu tây! Trên người ngươi có mùi dâu tây, thơm quá!" Chưa dứt lời, nó lại phát hiện ra điều mới, "Sao trên người ngươi lại còn có bọt nữa? Ơ, bọt cũng mùi dâu tây!"

Nolan cau mày, nhấc Blackberry khỏi người mình: "Ngươi là chó à?"

Blackberry giật mạnh, thoát khỏi ma trảo của Nolan, như viên đạn pháo lao thẳng vào lòng Bạch Vi.

"Hả?" Blackberry lắc lắc đầu trong ngực cô, "Sao trên người cô cũng có mùi dâu tây?"

"Các người lén ta làm gì rồi hả?!"

Mi mắt Bạch Vi giật giật, chột dạ liếc Nolan một cái.

Ánh nhìn ấy lọt vào mắt Blackberry, càng khiến nó tin chắc suy đoán của mình là đúng. Nó lớn tiếng tố cáo: "Hai người lén ta ăn dâu tây đúng không?! Nolan, quá đáng lắm rồi!"

Bạch Vi trấn tĩnh lại, nâng Blackberry lên trước mặt: "Người bé tí thế này mà khẩu khí lớn thật. Chim nhà người ta ăn sâu, ngươi ăn dâu tây làm gì?"

"Cô nói ai là chim hả?!" Lồng ngực Blackberry phồng lên thành một cục lông xù, "Ta không phải chim! Ta đường đường là..."

Nolan khẽ ho một tiếng: "Cô sắp bóp hỏng nó rồi."

"À." Bạch Vi nghe vậy liền nới tay. Blackberry bị ngắt lời, lập tức nuốt trọn câu nói phía sau.

"Ngươi bảo ngươi không phải chim, vậy ngươi là gì?" Bạch Vi ghé sát hỏi.

"Nói ra cô cũng không hiểu." Blackberry vùng ra, vỗ cánh bay lên đầu gối Nolan, "Hừ, đàn bà đúng là phiền phức."

Bạch Vi cũng chẳng giận, cười híp mắt nhìn con vẹt đang tức tối giậm chân trên đùi Nolan: "Chim nhỏ nhà anh đáng yêu thật đấy."

Blackberry đá chân một cái, ngã phịch trên đùi Nolan, im bặt không nói.

Nolan chọc chọc bụng nó, ngạc nhiên nói: "Blackberry, ngươi đang ngượng à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!