Chương 50: (Vô Đề)

Mẹ Dung cảm thấy mình sắp ngất đến nơi.

Hồi trước, khi bà chưa biết mối quan hệ thật sự giữa Tiểu Trình và Vọng Chi, bà đã tự tiện làm giấy kết hôn cho hai đứa, để Tiểu Trình gả vào xung hỷ. Lúc đó bà cũng đoán chắc chắn Vọng Chi sẽ không vui.

Nhưng mà...

Nhưng mà cũng không thể nào bằng lúc này được!!!

Vọng Chi lần này chắc chắn là tức điên rồi!

Bà cầm điện thoại, biện bạch một cách yếu ớt: "Vọng Chi à, mẹ không phải làm loạn đâu, con xem Tiểu Trình chẳng phải nhờ xung hỷ mà tỉnh lại rồi sao, mẹ cũng có công mà", đại loại vậy. Nhưng chính bà cũng biết mấy lời này chẳng lay chuyển được con trai mình.

Bà không dám tưởng tượng điều gì đang chờ đợi mình phía trước.

Kết quả là...

Chẳng có gì cả.

Chỉ có tiếng hít thở nhè nhẹ truyền qua đầu dây.

Thế này còn đáng sợ hơn có được không!

Á á á, Vọng Chi tức đến mức không nói nên lời luôn rồi, đáng sợ quá đi mất!

Bà vội kêu cứu: "Tiểu Trình cứu mẹ, cứu mẹ với, Vọng Chi giận lắm rồi, anh ta không nói được câu nào nữa, làm sao bây giờ, đáng sợ quá!"

Trình Nhạc Ngôn: "... Anh ấy không nói được là vì anh ấy vẫn đang là người thực vật. Người thực vật mà nói được mới là đáng sợ đấy ạ."

Mẹ Dung: "Thế thì chắc chắn là nó đang giận lắm, cứu mẹ đi Tiểu Trình! Mẹ bảo con nhé, Vọng Chi chắc chắn nắm thóp mẹ rồi, con không cứu mẹ là mẹ tiêu đời đấy!"

Trình Nhạc Ngôn ngạc nhiên: "Hả? Thóp của mẹ mà anh ấy cũng có á?"

Mẹ Dung: "Chắc chắn rồi! Trong nhà này thóp của ai nó chả nắm, hồi trước con chó ông nội nuôi có thóp gì nó còn nắm được nữa là!"

Trình Nhạc Ngôn: "... Chó? Chó thì có thóp gì được nhỉ?"

Mẹ Dung: "Con Đại Vàng gặm mất cái rễ cây chạm khắc quý giá nhất của cụ cố, bị Vọng Chi tóm sống tại trận. Sau này Đại Vàng cứ thấy Vọng Chi là vẫy tai mừng rỡ nịnh nọt thấy rõ — tóm lại là mẹ chắc chắn có thóp rơi vào tay nó rồi!"

Trạc Trạc cũng gật gù phụ họa, nghiêm túc nói: "Ba lớn là như vậy đó ạ. Thóp của con, ba cũng có luôn."

Trình Nhạc Ngôn phì cười: "Bảo bảo ngoan ngoãn đáng yêu thế này thì có thóp gì được chứ? Chẳng lẽ con cũng gặm rễ cây của cụ cố à?"

Đang dọn đường để "gài" con nói ra đây mà.

Trạc Trạc đáp: "Con không có gặm rễ cây của cụ cố, nhưng mà con —"

Nói đến đây, bé con nghiêng đầu, rất nhanh trí dừng lại. Bé mím môi, để lộ hai lúm đồng tiền tròn xoe: "Là thóp mà, không nói ra được đâu ạ."

Làm Trình Nhạc Ngôn buồn cười không chịu nổi.

Cậu vẫn còn tâm trí để cười, nhưng mẹ Dung thì như ngồi trên đống lửa, cuống cuồng đi quanh phòng: "Tiểu Trình con không biết đâu, Vọng Chi đáng sợ lắm. Hay là mẹ cứ đi lánh nạn ở Ấn Độ Dương đi, đợi nó nguôi giận rồi mẹ về..."

Trình Nhạc Ngôn nhịn cười: "Mẹ, đưa điện thoại cho con."

Mẹ Dung vội vàng đưa qua, cứ như thể cái điện thoại là hòn than nóng vậy.

Trình Nhạc Ngôn áp máy vào tai. Tiếng hít thở thực ra rất khó truyền qua điện thoại, đầu dây bên kia im phăng phắc.

Trình Nhạc Ngôn nói: "Vọng Chi, em đây. Em vừa mới tỉnh dậy, thấy cái thằng khốn Hạng Cảnh Châu đứng lù lù trước mặt, giật cả mình nên em đấm cho hắn một phát lệch cả mũi luôn, giờ hắn được khiêng đi nằm viện ở tầng dưới rồi. Trạc Trạc đang ở ngay cạnh em này, em nghe thấy con nói được bao nhiêu là câu, bảo bảo giỏi quá cơ. Với lại em vừa nhận được 'Sách truyện 50%' mới đấy, cái cuốn truyện đó ấy mà, nhưng em chưa xem.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!