Mười anh lận nha, mười anh người mẫu nam giống bố nha, ba dượng giỏi quá, có tiền giỏi quá!
Đang vỗ tay, nhóc con bỗng trợn tròn mắt, vì bé thấy bố mình lẳng lặng giơ tay lên.
Trạc Trạc: "Của con, của con?"
Trình Nhạc Ngôn quay đầu nhìn, nhướn mày nói: "Dung tiên sinh, tôi đang dạy con, anh có ý kiến gì quan trọng muốn phát biểu không?"
Ngón tay cử động hai cái, rồi lại hạ xuống.
Trình Nhạc Ngôn gật đầu, bừng tỉnh đại ngộ nói: "Trạc Trạc, ta hiểu ý bố con rồi, anh ấy bảo mười anh là không thể nào, rõ ràng phải là —— năm mươi anh! Một bàn tay có năm ngón mà, nên là năm mươi anh!"
Trạc Trạc cũng gật đầu bừng tỉnh đại ngộ. Hóa ra là 50 anh người mẫu nam. Hóa ra tiền bạc thực sự lợi hại đến thế.
Trình Nhạc Ngôn tiếp tục giáo huấn: "Thế nên mới nói, việc hàng đầu vẫn là phải kiếm tiền! Mọi thứ khác đều phải dẹp sang một bên!"
Trạc Trạc gật đầu. Trình Nhạc Ngôn vô cùng hài lòng: Thế này thì sau này đứa nhỏ chắc chắn sẽ giống mình, chỉ nghĩ đến kiếm tiền, không bao giờ đi đóng mấy bộ phim khổ tình, xích nam chính thụ lên giường nữa đâu nhỉ? Ổn rồi, lần này chắc chắn ổn rồi! Tương lai sáng lạng quá!
Sau đó, nhóc con đi tắm rửa rồi đi ngủ.
Bé vừa nằm xuống, 419 đã bắt đầu bắn pháo hoa trong đầu Trình Nhạc Ngôn: [Ký chủ, nhiệm vụ chính "Thay đổi vận mệnh thế giới này và phản diện Dung Ký Thời" đã hoàn thành 30% rồi!!]
Đồng thời, điện thoại nhận được phần thưởng nhiệm vụ 30% là "1000 nhân dân tệ".
Trình Nhạc Ngôn: !!! Quả nhiên ổn rồi ổn rồi! Theo cậu thấy, 30% còn là thấp đấy, một lần phải lên 90% mới đúng! Tốt lắm, vậy thì xem tiếp biểu hiện của Trạc Trạc nào!
Cậu nóng lòng bảo 419 lôi ra "Chỉ dẫn tương lai" mới rồi đọc ngấu nghiến.
Dự ngôn lần này như sau:
[Giang Vị Nhiên tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ. Anh muốn đưa tay lên xoa đầu, nhưng lại phát hiện cổ tay mình đã bị một vòng xiềng xích bằng thép khóa chặt.
Tiếng sột soạt vang lên. Trong phòng —— có người khác.
Anh ngẩng đầu nhìn về phía góc phòng, cố gắng phân biệt. Một người đang ngồi trong bóng tối, mặc vest, bắt chéo chân, đang chăm chú dùng tay cuốn thứ gì đó.
Là Dung Ký Thời. Hắn đang... đang cuốn thuốc lá.
Hắn vậy mà, lúc này lại ngồi đó, tự tay dùng giấy cuốn từng chút thuốc lá một.
"Dung Ký Thời, mày mẹ nó có điên không!?" Giang Vị Nhiên gào lên, dùng sức vùng vẫy.
Sắc mặt Dung Ký Thời vẫn bình thản. Thuốc cuốn xong, hắn châm lửa, không khí nhanh chóng nồng mùi thuốc lá. Hắn ngồi đó lặng lẽ hút hết điếu thuốc tự cuốn của mình.
Sau đó, hắn xách một cái vali đen bên cạnh lên, thong thả mở ra. Bên trong vậy mà lại toàn là nhân dân tệ.
Giang Vị Nhiên căm hận nói: "Mày định làm gì? Mày đang sỉ nhục tao sao? Tao cần tiền, nhưng tao không thèm tiền của mày!"
Dung Ký Thời ôn nhu nói: "Nhiên Nhiên, bà ngoại cậu vẫn đang nằm trong phòng phẫu thuật, cậu thực sự không cần sao?"
Giọng Giang Vị Nhiên đã mang tiếng khóc: "Tôi không cần, không cần!!"
Dung Ký Thời vặn hỏi: "Không lấy tiền của tôi, vậy cậu muốn lấy của ai? Cố Tần sao?"
Hắn nhếch môi, lộ ra vẻ mỉa mai: "Nhiên Nhiên, cậu không biết sao, Cố Tần là một kẻ lừa đảo. Tôi thì không. Tôi sẽ không lừa cậu, mãi mãi không."
Hắn tùy tay hất chiếc vali lên, tiền giấy bay ngợp trời, lững lờ rơi xuống như một trận tuyết đột ngột kéo đến.
Dung Ký Thời đứng dậy, đứng giữa trận tuyết đó. Hắn nói: "Lúc có một người còn sống, người đó đã dạy tôi một đạo lý, người đó nói với tôi rằng, tiền là vạn năng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!