Chương 2: (Vô Đề)

Bị quát, Trình Nhạc Ngôn cũng chẳng để tâm, chỉ "ha ha" cười hai tiếng rồi tiếp tục bóp vai.

Ngược lại là Dung phu nhân, sau khi quát xong lại thấy hơi ngượng ngùng.

Dù sao người ta cũng đang tận tâm bóp vai cho mình, vả lại...

thì là...

CẬU!

TA!

BÓP!

QUÁ!

SƯỚNG!

ĐI!

MÀ!

Chuyện gì vậy nè, không lẽ trước đây Trình Nhạc Ngôn từng làm ở tiệm massage à?

Còn chuyên nghiệp hơn cả chuyên viên massage cao cấp mà bà thuê nữa!!!

Có cái tay nghề này, cậu làm gì mà chẳng được, sao phải đi đến bước đường này cơ chứ!?

Khoan đã.

Nghĩ đến đây, bà chợt nhớ ra mục đích đến đây hôm nay của mình.

Bà đến để hỏi tội, thậm chí trước đó đã quyết định chỉ cần gặp mặt là sẽ quăng bằng chứng vào mặt Trình Nhạc Ngôn rồi đuổi cổ cậu đi luôn.

Ai mà ngờ Trình Nhạc Ngôn lại như biến thành người khác, mở miệng là "mẹ", nhắm mắt cũng "mẹ", gọi không ngừng nghỉ, lại còn trực tiếp ra tay bóp vai cho bà.

Kẻ này trước đây luôn nịnh hót bà, nhưng kiểu nịnh đó rất "dầu mỡ" và hời hợt, chẳng thấy nửa điểm chân tâm.

Ngược lại, thứ vô tình lộ ra luôn là sự không cam lòng, chán ghét, khinh miệt và phẫn uất đối với cuộc sống hiện tại và đối với Dung gia.

Vấn đề là, lúc đầu rõ ràng chính cậu ta chủ động lựa chọn cuộc hôn nhân này, nhận không ít lợi lộc, vậy mà cứ làm như mình chịu ủy khuất thấu trời xanh không bằng.

Dung phu nhân đã nhẫn nhịn lâu lắm rồi.

Nghĩ lại thì, Trình Nhạc Ngôn bỗng nhiên thay đổi tính nết, ân cần vô lối như vậy, chắc chắn là vì biết chuyện xấu đã bại lộ.

Cảm xúc của bà lập tức lạnh xuống, nhàn nhạt nói: "Không cần bóp nữa.

Trình Nhạc Ngôn, ngồi xuống, nói chuyện chút đi." Trình Nhạc Ngôn cũng không lề mề, đáp một tiếng "Vâng ạ" rồi ngồi đối diện Dung phu nhân, đôi mắt cong cong: "Mẹ, mẹ nói đi ạ!" Dung phu nhân bảo: "Đừng có mẹ mẹ mãi thế.

Con trai tôi là người thực vật chứ chưa chết.

Chẳng phải cậu muốn ly hôn sao, giờ đang làm cái trò gì đây?

Lại không muốn ly hôn nữa à?

Cậu tưởng cuộc hôn nhân này cậu muốn ly là ly, muốn kết là kết chắc?" Trình Nhạc Ngôn nói: "Mẹ ơi, trước đây là con bị mỡ nó lấp tâm trí, giờ con nghĩ thông suốt rồi, ly hôn cái gì chứ, sao có thể ly hôn được!

Hơn nữa, vì đứa nhỏ cũng không thể ly hôn mà, hay là đợi đến sau khi nó thi đại học xong rồi tính tiếp ạ." Dung phu nhân cười lạnh một tiếng: "Bớt diễn đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!