Bãi thử luyện chính thức kết thúc.
Mọi thứ xung quanh bắt đầu mờ nhạt dần, lại một cảm giác mất trọng lượng quen thuộc ập đến.
Lần này Trình Nhạc Ngôn nắm thật chặt tay ông chồng và đứa con của mình.
Chỉ là không biết, mình sẽ quay lại nhà giam nhỏ, hay là trực tiếp trở về dòng thời gian của chính mình đây...
Vài giây sau, anh hạ cánh bình ổn, phát hiện mình đã trở lại —— ừm, nhà giam nhỏ.
Hơn nữa con trai cũng ở ngay bên cạnh, không phải tình trạng linh hồn quay về cơ thể người thực vật, mà cậu trực tiếp xuất hiện bằng xương bằng thịt trong nhà giam nhỏ luôn.
Căn phòng vẫn tối mờ mờ, Giang Vị Nhiên đang tựa vào giường chơi game, xung quanh là một đống đồ ăn vặt. Trình Nhạc Ngôn thầm nghĩ trình độ chơi game của nhóc này chắc cũng thường thôi, vì vừa chơi vừa thấy nhóc chửi bới om sòm.
Cố Tần thì đang cầm một cuốn sách chăm chú đọc, tựa đề là 《100 món hấp ngon lành dành cho người thực vật》, đồng thời ghi chép sổ tay rất nghiêm túc. Trình Nhạc Ngôn cũng chịu chết, mấy thứ bị máy xay sinh tố đánh thành bột nhão nhoét đó thì có cái gì gọi là "ngon lành" chứ.
Còn về cái vị trí "Hoàng đế tôn quý" của nhà giam nhỏ... Trình Nhạc Ngôn liếc vào góc phòng, phát hiện người đang ngồi chễm chệ trên đó chính là —— con gấu bông Kumamon.
Cái chân của con gấu đó thậm chí còn đang gác chéo lên nhau nữa chứ!
Có cần phải tả thực đến thế không!
Thấy ba người đột ngột xuất hiện trong phòng, Giang Vị Nhiên quẳng điện thoại nhảy xuống giường, reo lên vui sướng: "Anh Dung, anh về rồi! Mọi người về rồi!"
Cố Tần cũng lập tức đứng bật dậy: "Trạc Trạc, cậu không sao chứ?"
Dung Ký Thời vẻ mặt mây họa trăng thanh nói: "Có sao đâu, nhẹ như lông hồng. Không cần bố nhỏ cứu tôi cũng dư sức tự ra. Á đù, cái quái gì đây!?"
Cậu lập tức nhìn thấy trên mặt con gấu bông dán cái mặt nạ bằng giấy A4 sơ sài kia.
Giang Vị Nhiên ánh mắt né tránh: "Anh Cố Tần làm đấy, chính là ảnh, ảnh dám tìm một con gấu bông làm thế thân cho anh, thật đáng ghét. Gấu bông sao so được với anh Dung nhà mình chứ. Đúng rồi ảnh còn l*t s*ch đồ con gấu ra nữa!"
Cố Tần: "Là cậu tới nhà cậu ấy chôm nó ra đấy nhé. Quần áo cũng là cậu lột."
Dung Ký Thời: "Hai người b**n th** à, trộm gấu thì thôi đi, còn cái biểu đồ hình quạt các người vẽ này là cái thứ gì hả! Căn bản không phải tôi, hoàn toàn không phải tôi, đừng có tung tin đồn nhảm về tôi!"
Giang Vị Nhiên: "Đúng đúng, tụi em tung tin đồn nhảm."
Nói rồi nhóc nháy mắt ra hiệu với Trình Nhạc Ngôn: "Anh Dung lớn rồi, trước mặt phụ huynh cũng cần giữ thể diện mà. Anh Ngôn Ngôn giỏi quá đi, quả nhiên anh ra tay là thu phục được ngay. Anh Ngôn Ngôn ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi ạ."
Dung Ký Thời: ............
Cậu trực tiếp bước lên một bước, chắn giữa Giang Vị Nhiên và Trình Nhạc Ngôn: "Nhiên Nhiên cậu làm gì thế, đừng có thả thính bố nhỏ của tôi nhé tôi bảo cho mà biết."
Giang Vị Nhiên: "Cậu nghĩ tôi dám chắc, tôi chỉ đang trò chuyện bình thường thôi. Tôi chỉ là có một đôi mắt biết khám phá vẻ đẹp, đừng dùng từ 'thả thính' nghe khó lọt tai thế chứ."
Đôi mắt nhóc này sáng lấp lánh, nói tiếp: "Thế giờ tình hình sao rồi? Tụi mình có cần diễn lại cảnh nhà giam nhỏ không? Có phụ huynh ở đây, em hơi ngại đấy."
Dung Ký Thời: "Chẳng thấy cậu ngại chỗ nào cả. Không cần nữa, tất cả đã kết thúc rồi, giờ chỉ còn thiếu một việc cuối cùng. Nhưng thực ra tôi cũng đang nghĩ làm vậy liệu có ích gì không..."
Cậu nhất thời ngập ngừng. Dù không nói rõ, nhưng Dung Vọng Chi đã hiểu ý cậu, anh bước tới hai bước, nói: "Trạc Trạc, đưa tay đây."
Trạc Trạc đưa tay cho anh. Hai cha con giờ đây đã cao bằng nhau.
Dung Vọng Chi để lại một "nụ hôn phép thuật" trong lòng bàn tay cậu, giống như cách nhóc con vẫn làm cho anh mỗi ngày lúc nhỏ.
Anh nói: "Trạc Trạc, bố nguyện ý giao toàn bộ khí vận của mình cho con. Toàn bộ. Hãy làm những gì con muốn, đừng sợ, không sao cả."
Dung Ký Thời nắm chặt bàn tay lại. Cậu nhận được một món quà nặng trĩu tình thương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!