— Đúng là không nên cầu nguyện linh tinh ở Ung Hòa Cung mà!
Khi chiếc xe đâm sầm tới, ý nghĩ này xẹt qua đại não Trình Nhạc Ngôn.
Mấy tiếng trước, cậu còn tung tăng nhảy nhót, nhiệt tình khấn vái ở Ung Hòa Cung: "Cầu đại phú đại quý, cầu phát tài, cầu con có thật nhiều tiền! Cầu xin đại tiên thần thánh phù hộ cho con, tiền tới, tiền tới, tiền từ tứ phương tám hướng đổ về đây!!"
Để chắc chắn, cậu còn báo luôn cả họ tên, địa chỉ, số chứng minh nhân dân để thần tiên khỏi tìm nhầm người, cực kỳ thành tâm.
Thế nhưng nghĩ lại phong cách làm việc từ trước đến nay của Ung Hòa Cung...
Từng có người cầu nguyện muốn có một anh người yêu là bộ đội, kết quả mấy ngày sau anh trai ruột của cô ấy đi lính. Có người cầu xin giảm cân, kết quả khám ra bệnh phải phẫu thuật rồi tĩnh dưỡng, sụt luôn chục ký. Lại có người cầu thiên hạ rơi tiền xuống đầu, kết quả bị công ty đuổi việc, khoản tiền "trên trời rơi xuống" đó chính là tiền đền bù hợp đồng.
Chỉ có thể nói, độ linh nghiệm của Ung Hòa Cung mang một vẻ đẹp bất chấp sống chết của chúng sinh.
Thế nên lúc đó Trình Nhạc Ngôn đã cẩn thận bổ sung thêm: "Nếu thực sự không thể giàu ngay được thì đại tiên cũng đừng miễn cưỡng, để kiếp sau con phát tài cũng được ạ!"
Cậu bái ba bái. Đứng dậy tràn đầy tự tin, ngồi đợi phát tài, cuối cùng lại đợi được một vụ tai nạn xe hơi.
Khi ý thức quay trở lại, Trình Nhạc Ngôn chỉ thấy đầu đau như búa bổ. Chẳng lẽ khoản tiền từ trên trời rơi xuống chính là tiền đền bù tai nạn à? Đùa nhau chắc!
Nhưng cậu đi đúng vạch kẻ đường, rõ ràng đối phương sai hoàn toàn, không biết sẽ đền được bao nhiêu tiền nhỉ? Nghĩ đến tiền, cậu bỗng thấy ngứa ngáy trong lòng. Cách đây vài năm, cậu mắc nợ khoản tiền khổng lồ lên tới 3 triệu tệ, giờ còn thiếu 800 nghìn tệ nữa là trả xong. Bao năm thắt lưng buộc bụng chỉ để kiếm tiền, khát khao tiền bạc của cậu đã đạt đến mức độ phi lý.
Lúc này, một mặt tính toán tiền đền bù, mặt khác cậu dồn sức chậm chạp mở mắt ra. Cậu sững người.
Trước mắt không phải bệnh viện, mà là một căn phòng xa lạ và lộng lẫy. Trang trí xa hoa tinh tế, bố cục rộng rãi, bình cổ trầm mặc, đèn chùm pha lê chói mù mắt.
Chiếc gương đối diện phản chiếu một gương mặt tràn đầy sức sống, là của cậu, tốt lắm, không bị biến dạng. Lúc này cậu đang tựa trên chiếc sofa êm ái, tay cầm chiếc điện thoại đang trong cuộc gọi.
Một giọng nam trầm ấm dịu dàng vang lên từ ống nghe: "Ngôn Ngôn, bảo bối, anh biết em chịu ủy khuất, biết em không vui, anh đều hiểu cả. Người anh yêu nhất bị ép gả cho một người thực vật, anh sao có thể không đau khổ chứ!"
"Nhưng tất cả đều là vì tương lai của chúng ta. Tuy hiện giờ mình chưa thể danh chính ngôn thuận bên nhau, nhưng chúng ta đều đang nỗ lực vì một mục tiêu chung. Vậy nên, kiên trì thêm chút nữa, ở lại Dung gia, được không?"
Ban đầu Trình Nhạc Ngôn còn nghe, nhưng dần dần, sự chú ý của cậu đã bị một thứ trên kệ thu hút hoàn toàn. Đó là một quả táo vàng kim sáng rực.
Cậu từng làm thêm ở tiệm vàng, trực giác mách bảo đó không phải hàng mạ vàng mà là vàng thật.
Giọng nói trong điện thoại vẫn tiếp tục: "... Bảo bối, em có thể đưa thêm cho anh 1 triệu tệ nữa không? Em yên tâm, vài tháng nữa nhận được tiền thanh toán, anh sẽ trả lại hết cho em, đó cũng là vốn khởi nghiệp cho gia đình nhỏ của chúng ta sau này. Alô? Bảo bối? Em còn nghe không? Alô?"
Tất nhiên là không nghe rồi. Trình Nhạc Ngôn đã quẳng điện thoại sang một bên, ba bước gộp làm hai tiến đến cạnh kệ, nhấc quả táo vàng xuống. Sau khi xem xét một hồi, cậu tìm thấy dấu ấn "Vàng ròng 999".
Cậu hít sâu một hơi: Vàng ròng! Đúng là vàng ròng! Mà cái thứ này ít nhất cũng phải nặng một ký! Giá vàng giờ đã hơn 700 tệ một gram, quả táo này giá trị ít nhất cũng 700 nghìn tệ (gần 2,5 tỷ VNĐ)!!!
Cơn đau đầu biến mất không sủi tăm, Trình Nhạc Ngôn hết mỏi lưng đau gối, lồng ngực rộn ràng như có chim hót. Một kẻ ế bằng thực lực suốt 25 năm như cậu, vào giây phút này đã cảm nhận được cảm giác rung động mãnh liệt và chấn động con tim. Tình yêu! Đây chính là tình yêu!
Ba ơi, ba thấy chưa, con yêu rồi! Nếu đây là mơ, xin đừng bao giờ để con tỉnh lại!
Ngay khi cậu đang đắm đuối nhìn quả táo vàng, miệng bắt đầu ngân nga bài "Bản hành khúc đám cưới", thì cánh cửa bên cạnh đột ngột mở ra. Cậu quay đầu, chạm mặt với một người đàn ông mặc đồng phục quản gia đang đứng ngoài cửa.
Bốn mắt nhìn nhau.
Quản gia bình tĩnh hỏi: "Đại thiếu phu nhân, người đang... làm gì vậy?"
Trình Nhạc Ngôn: "Tôi đang kết hôn. Anh đến tham gia lễ cưới của tôi hả?"
Quản gia: ? Một dấu hỏi chấm to đùng hiện lên trên đầu.
Trình Nhạc Ngôn vừa định nói: "Người anh em này, anh vào giấc mơ của tôi làm gì", thì bỗng nghe thấy một giọng nói trong đầu. Cậu hơi khựng lại, rồi nghiêm túc nói với quản gia: "Khụ khụ, tôi làm gì không quan trọng, có chuyện gì sao?"
Quản gia nói: "Đại thiếu phu nhân, xin lỗi, tôi vừa định gõ cửa nhưng cửa không chốt, chạm nhẹ là mở rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!