Vương Xán luôn biết hưởng thụ khi sống cùng bố mẹ, cô luôn nhận được tình yêu thương vô bờ bến của bố mẹ, không cần phải lo lắng bất kì điều gì trong cuộc sống thường ngày. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên cô nhận ra, ở chung với bố mẹ cũng có điều không tiện, đó là phải tỏ ra không có chuyện gì trong khi lòng đang nặng trĩu tâm tư.
Không tìm được lý do, cô đành phải giải thích: "Điện thoại hết pin, con phải lên sạc đây."
Khi bố mẹ quan tâm hỏi han tại sao sắc mặt lại kém thế kia, cô cũng chỉ biết nói: "Thời tiết thật quá nóng."
Những lúc thẩn thờ, cô cũng phải nói: "Con đang nghĩ xem bài báo này nên viết thế nào?"
Vẫn phải miễn cưỡng ăn hết chỗ cơm chiều như hàng ngày vẫn ăn, đồng thời cô cũng phải khen món cá hoa vàng của mẹ hương vị vẫn thơm ngon như ngày nào.
Cô phải tham gia vào những câu chuyện trên bàn ăn. Khi lòng đang rối như tơ vò, trong đầu cứ xuất hiện hết suy nghĩ này đến suy nghĩ khác thì việc phải nói những câu khiến cả nhà vui vẻ đúng thật là một kiểu giày vò.
Đến khi đã thực sự bước vào phòng rồi, Vương Xán mới phát hiện ra, mình đã cười đến mức chua xót.
Vương Xán nằm trên giường một lát, cảm thấy nếu cứ nằm như thế này, cô vừa không thể ngủ, vừa không thể đẩy những việc ban chiều ra khỏi đầu, chỉ đành ngồi dậy, tiện tay mở máy tính. Cô định lên mạng lướt web, chat một lúc để giải sầu, đợi cơn buồn ngủ đến.
Tối thứ bảy, cũng chẳng có mấy ai online. Sau khi nói chuyện vài câu với mấy người bạn trong nhóm trường học, Vương Xán lướt qua trang diễn đàn BSS thường vào, trả lời vài câu hỏi, mở một bộ phim đã download về từ lâu mà chưa kịp xem. Ngồi yên lặng xem được một nửa nhưng cô chẳng hiểu gì, toàn bộ tình tiết trong phim đều như lần đầu tiên xuất hiện, không có câu nào lọt vào tai cô cả.
Bây giờ cô không có chút tâm trạng để nói chuyện với Hà Lệ Lệ, liền tắt luôn cửa sổ chat. Không ngờ avatar của cô lại sáng, mở ra xem, vẫn là Hà Lệ Lệ: "Vương Xán, tớ biết cậu đang trên này, nói chuyện với tớ một lát đi."
Vương Xán thấy thật hối hận vì hôm qua đã thêm cô ấy vào nhóm bạn thân, chỉ đành trả lời: "Ừ, tớ đây! Cậu nói đi!"
"Tớ bây giờ đang rất mâu thuẫn, không biết làm thế nào cho phải nữa."
"Về việc gì?" Thật ra, Vương Xán biết Hà Lệ Lệ thấy mâu thuẫn không ngoài chuyện với Hoàng Hiểu Thành, nhưng cô không gợi mở.
"Còn chuyện gì nữa? Bố mẹ bắt tớ phải về nhà tìm một công việc ổn định."
"Nếu cậu thích ở Thượng Hải, thì cậu cứ nói chuyện rõ ràng với họ."
"Thật ra cũng không thể nói là thích Thượng Hải."
Vương Xán chỉ đành gửi đi một từ "Ừ" nhạt nhẽo.
"Cứ về đến nhà là họ bắt tớ đi xem mặt."
"Xem mặt cần gì vội chứ? Cậu cũng ngang tuổi tớ. Tớ luôn nghĩ phải qua hai tám tuổi mới nghĩ đến chuyện này."
"Họ chỉ mong tớ kết hôn luôn bây giờ mới yên tâm."
Vương Xán thương hại mà không giúp gì được, lại gửi một câu: "Vẫn phải nói chuyện với họ."
"Tớ và Hoàng Hiểu Thành vừa ăn cơm xong, về đến nhà, anh ấy uống hơi nhiều."
Vương Xán không nói gì, Hà Lệ Lệ bên kia cũng im lặng. Một lát sau, một dòng chữ được gửi đến: "Tớ quyết tâm rồi, hôm nay tớ sẽ nắm lấy cơ hội cuối cùng này."
Lúc đầu Vương Xán không hiểu, tỏ tình với một người đàn ông đang say là một cơ hội khó khăn, Hà Lệ Lệ định làm thế nào nhỉ? Đúng là làm cô nghi ngờ. Thế rồi Vương Xán thấy kinh hãi khi hiểu ra ý của Hà Lệ Lệ, ngón tay cô dừng trên bàn phím, không biết nên ấn phím nào.
Hà Lệ Lệ bên kia lại gửi sang một dòng chữ: "Đừng cười tớ! Đừng nói tớ bỉ ổi! Nếu… anh ấy vẫn không chấp nhận thì tớ sẽ từ bỏ hoàn toàn."
Hoàng Hiểu Thành dù sao cũng từng là bạn trai Vương Xán, cô không thể xem như không có chuyện gì được. Hơn nữa, cô cũng không hiểu tại sao Hà Lệ Lệ lại tuyên bố hành động này với mình. Nhưng với khoảng cách ngàn dặm này, cô vừa không thể khích lệ, vừa không thế ngăn cản cô ấy. Nghĩ một lát, cô mới trả lời: "Mỗi người đều có trách nhiệm với hành động và quyết định của mình, tớ không tiện nói gì hết."
Một lúc sau, bên kia không thấy động tĩnh gì. Vương Xán làm sao còn tâm trạng xem phim nữa. Cô tắt máy tính, bước đến cạnh cửa sổ, trong lòng bỗng trào dâng lòng thương cảm, cho chính mình và cho cả Hà Lệ Lệ.
Khuôn mặt của Hoàng Hiểu Thành hiện ra trong đầu Vương Xán, thế nhưng cô lại cảm thấy mình không thể lo lắng cho số phận của anh ấy. Dù vậy, cô lại tiếp tục tưởng tượng xem giữa Hà Lệ Lệ và anh ấy sẽ xảy ra chuyện gì. Điều này khiến Vương Xán cảm thấy bản thân rất tầm thường.
Vương Xán có thói quen tựa đầu vào cửa sổ thở dài, bỗng cô phát hiện dưới ánh đèn đường phía dưới tòa nhà có hình dáng chiếc xe Ford màu xám quen thuộc. Nhà cô ở tầng ba nên có thể nhìn thấy rõ, Hướng Viễn đang đứng tựa vào thành xe hút thuốc, bóng của anh bị ánh đèn đường kéo dài tỏa ra bên đường, trông rất cô đơn, lẻ loi.
Vương Xán kéo rèm cửa xoẹt một cái. Lúc này cô không có ý định xuống lầu gặp Trần Hướng Viễn, nhưng cũng không muốn để anh ấy đứng dưới nhà lâu. Cô không thích kiểu này. Suy nghĩ một lát, cô mở điện thoại, chuông báo tin nhắn liên tục kêu, quả nhiên là Trần Hướng Viễn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!