Chương 8: (Vô Đề)

Avatar trên MSN của Vương Xán là đóa hoa hướng dương vàng rực rỡ, từ ngày Trần Hướng Viễn add MSN cô, anh đã cảm thấy cái avatar này rất hợp với con người thật của cô. Lúc nãy thấy hình avatar đó vụt tắt trên màn hình máy tính, anh bất giác cười buồn, phát hiện ra mình đã phạm phải một sai lầm rất lớn.

Hôm qua, lúc anh đang làm việc thì nhận được điện thoại của mẹ Thẩm Tiểu Na – bà Lưu Ngọc Bình: "Hướng Viễn, lâu lắm không gặp cháu rồi, cô còn có việc nhờ cháu."

Thật ra Trần Hướng Viễn biết bà Lưu Ngọc Bình tìm anh thường là để kể khổ. Bố của Thẩm Tiểu Na và bố anh là đồng nghiệp, đồng thời cũng là hàng xóm, họ cùng sống trong một khu tập thể, từ trước tới giờ, quan hệ đều rất tốt.

Vợ chồng Thẩm Gia Hưng – Lưu Ngọc Bình bắt đầu kinh doanh từ khi Thẩm Tiểu Na còn rất nhỏ. Lúc đầu là xuống phía Nam nhập hàng, kinh doanh thời trang. Về sau, khi đã tích lũy được một khoản tiền, họ bắt đầu mở xưởng may, đi lên từ hai bàn tay trắng nên cũng gặp nhiều khó khăn vất vả. Bận lo công việc, họ ít có thời gian chăm sóc Thẩm Tiểu Na, nhiều khi còn gửi cô ở nhà Trần Hướng Viễn.

Bố mẹ Trần Hướng Viễn luôn mong có một đứa con gái. Hai người đều làm trong doanh nghiệp nhà nước, vì chính sách nhà nước không thể sinh thêm con nên coi Thẩm Tiểu Na như con gái. Thẩm Tiểu Na vì thế thân thiết với gia đình Trần Hướng Viễn còn hơn bố mẹ ruột của mình.

Khó khăn lắm doanh nghiệp nhà họ Thẩm mới có được quy mô lớn, cuộc sống ổn định. Nhưng vì muốn có thêm con nên dù Lưu Ngọc Bình đã gần bốn mươi tuổi vẫn cố sinh thêm một cậu con trai. Mải mê công việc và bận lo cho con trai nhỏ nên họ vẫn không có thời gian chăm sóc con gái. Với tình trạng như vậy, tính cách Thẩm Tiểu Na không ngang ngược mới kì lạ.

Sau khi kinh tế Thẩm gia phát triển, họ đã chuyển nhà mấy lần, hiện tại họ ở khu nhà sang trọng ven sông. Sau khi làm việc xong, Trần Hướng Viễn lái xe đến đó. Thẩm Tiểu Na lúc này vẫn chưa về nhà. Lưu Ngọc Bình gọi người giúp việc đem trà lên rồi bắt đầu kể khổ, từ việc con trai Thẩm Dư Tuệ đến trường không nghe lời, cứ hai ba ngày lại gây họa bắt bà đến giải quyết hậu quả; đến chuyện con gái Thẩm Tiểu Na lớn như vậy rồi mà còn làm bà lo lắng, cứ đi làm ngày một ngày hai rồi nghỉ như cơm bữa, hầu như không thấy bóng dáng đâu; hễ đến công ty là lại tranh luận mâu thuẫn với bà, tự động sửa kế hoạch, hoặc bỗng nhiên nghĩ ra một điểm mới là tranh luận đòi tiến hành mà nhất định không xem xét nó có khả thi hay không.

Phàn nàn về con gái xong, bà bắt đầu nói đến chuyện công ty, vẫn là những chuyện vụn vặt. Sau hai năm, tình hình bán hàng của công ty giảm sút nghiêm trọng, bà đã bỏ ra một số tiền lớn mời một tổng giám sát kinh doanh mới Diệp Tri Thu đến làm việc. Người này năng lực vô cùng xuất chúng, trong thời gian nửa năm, số lượng đặt hàng của công ty Tín Hòa đã đạt được doanh thu cao nhất trong vài năm gần đây.

Bà vui mừng nhưng cũng không tránh khỏi lo lắng, bà sợ sau khi Diệp Tri Thu nắm được toàn bộ nguồn khách hàng rồi thì sau này sẽ rất khó khống chế cô ta.

Trần Hướng Viễn không biết làm thế nào, mặc dù anh đã học đến Thạc sĩ, lại làm việc ở ngân hàng nhiều năm nay, kinh nghiệm cũng có thể coi là phong phú nhưng cũng hoàn toàn không hiểu sự kiêng nể, vừa yêu vừa ghét của các ông chủ doanh nghiệp tư nhân với giám sát chuyên ngành của họ. "Cô à, nếu đã mời được tổng giám sát kinh doanh đến rồi thì hãy quy định rõ phạm vi quyền hạn.

Cô nên tin tưởng cô ta, lấy các chỉ tiêu kiểm tra, ràng buộc cụ thể mới đúng chứ!"

"Hướng Viễn, cháu không biết tính đặc thù của ngành thời trang. Nguồn khách hàng là mạch máu của chúng ta, có ông chủ nào lại yên tâm đem toàn bộ nguồn khách hàng cho người khác chứ? Nói đúng ra thì tổng giám sát Diệp mới có hai mươi tám tuổi, cũng không lớn hơn Tiểu Na nhà ta mấy, nhìn thỉ chỉ thấy là một cô gái yếu ớt mong manh, nhưng thật sự vừa giỏi giang, chín chắn lại vừa…"

"Thế nên trong lòng, mẹ luôn coi cô ấy như con gái đúng không?" Thẩm Tiểu Na không biết về từ lúc nào, đứng ngoài cửa, nhìn họ không chút cảm xúc, lạnh lùng nói.

Trần Hướng Viễn nhẹ nhàng nghiêm khắc: "Tiểu Na, sao em lại nói chuyện với cô như vậy?"

Nhưng anh biết, chỉ e Thẩm Tiểu Na nói trúng tim đen của mẹ cô, bởi vì bà Lưu Ngọc Bình chỉ thở dài một tiếng rồi im lặng. Nhưng thái độ của Thẩm Tiểu Na lại càng lạnh lùng hơn: "Mẹ, mẹ không thử nghĩ xem. Diệp Tri Thu kiếm tiền dựa vào năng lực thực thụ, tự do tự tại. Mẹ phải bỏ ra hai mươi vạn mới kí được hợp đồng với chị ta mà vẫn còn lo chị ta đi mất.

Làm sao chị ta có thể chọn làm con gái mẹ cơ chứ?"

"Tiểu Na."

Thẩm Tiểu Na liếc nhìn Trần Hướng Viễn một cái: "Anh Hướng Viễn, anh cứ làm cái thùng rác của mẹ em mãi như thế mà không thấy phiền à? Tiếp theo, mẹ em sẽ trách bố em đấy. Anh nghĩ mẹ em chỉ đơn giản mời anh đến ăn cơm thôi sao?"

Bà Lưu Ngọc Bình tức giận đứng dậy: "Hướng Viễn, cháu xem đấy, người ta nói con gái luôn có tình cảm với bố mẹ, chỉ có nhà cô, con gái coi bố mẹ như kẻ thù. Mẹ cũng không hiểu, bố mẹ đã có điểm nào không phải với con. Con nói con muốn học thiết kế thời trang, bố mẹ nhờ vả quan hệ cho con đến học Học viện Mĩ thuật, đến khi con tốt nghiệp rồi lại bỏ ra cả đống tiền để con ra nước ngoài mở mang…"

"Tiền, tiền, tiền. Lúc nào bố mẹ cũng chỉ biết đến tiền thôi. "Thẩm Tiểu Na cũng tức giận không kém gì bà Lưu Ngọc Bình: "Đầu tiên là vì kiếm tiền mới không quan tâm đến con. Kiếm được một chút rồi lại lo không có ai hương khói, kế thừa tài sản nên vội sinh em trai, nhưng vẫn không quan tâm con. Sau đó, lại sợ con gây chuyện mất mặt bố mẹ nên lại dùng tiền đuổi con ra nước ngoài.

Con đã chịu đủ rồi…"

Trần Hướng Viễn quay người, đặt tay lên vai Thẩm Tiểu Na: "Tiểu Na, đừng nói những lời mà sau này phải hối hận."

Hiện tại, cũng chỉ có Trần Hướng Viễn mới có thể làm Thẩm Tiểu Na nguôi giận.

Bà Lưu Ngọc Bình nhiều năm kinh doanh, mặc dù nổi giận nhưng rất biết cách xuống nước, lập tức nhẹ giọng: "Tiểu Na, mẹ cũng vì tốt cho con, hai đứa đều là cốt nhục của bố mẹ, tài sản trong nhà sau này cũng là của con và em trai. Công ty bất động sản thì giao cho em trai, công ty thời trang này sẽ giao cho con. Mẹ tìm Hướng Viễn đến, chỉ là hy vọng cậu ấy khuyên con chăm chỉ làm việc, hiện tại tranh thủ học hỏi giám sát Diệp.

Điều này mới là quan trọng."

"Mẹ tính kĩ quá rồi đấy!" Thẩm Tiểu Na hậm hực nói: "Vừa muốn Diệp Tri Thu toàn tâm toàn ý dốc sức ẹ, lại vừa đề phòng chị ta mọi lúc, mọi nơi. Mẹ bắt con đi làm nhưng lại không cho chút thực quyền nào cả. Con mất bao công sức để thảo ra kế hoạch thương hiệu cấp hai, mẹ cứ lần lữa không phê chuẩn. Trên danh nghĩa con là tổng giám sát thiết kế, nhưng mẹ nói xem, có ý tưởng thiết kế nào của con được chấp nhận không?

Mẹ bảo con phải nghiêm túc làm việc như thế nào đây?"

"Tiểu Na, những việc này có thể từ từ thương lượng, đặc biệt là thương hiệu cấp hai liên quan đến vốn đầu tư. Con còn không biết, hiện tại bên bố con đang điều vốn của mẹ. Áp lực của mẹ thật sự quá lớn. Ít nhất con cứ học hỏi tổng giám sát Diệp trước đi, chuẩn bị đầy đủ không thừa đâu."

Lúc đó, điện thoại của Thẩm Tiểu Na bỗng đổ chuông, cô nói vài câu rồi cườ hỏi: "Quán rượu bầu trời xanh? Được, biết rồi, đến ngay đấy."

Bà Lưu Ngọc Bình nói: "Lại đi à? Cơm đã làm xong rồi…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!