Chương 7: (Vô Đề)

Khi Vương Xán nhận được điện thoại của bạn trai cũ Hoàng Hiểu Thành là lúc cô vừa kết thúc buổi phỏng vấn, đang trên taxi trở về tòa soạn.

Bình thường Vương Xán đều bắt xe bus, nhưng hôm nay thời tiết thật quá nóng bức. Cô nhìn ánh mặt trời chói chang rồi quyết định nên yêu làn da của mình một chút, không nên tiếc tiền quá làm gì.

"Alo, Vương Xán à? Chào em, có nhận ra anh không?"

Nhìn dòng số lạ, Vương Xán hoàn toàn không nhận ra ai, đành vờ hỏi: "Xin lỗi, chỗ tôi ồn quá, tôi không nghe rõ, xin hỏi ai đấy ạ?"

Đầu dây bên kia nói tên, Vương Xán giật bắn mình. Người bạn trai cũ hai năm không hề liên lạc bỗng dưng gọi điện thoại tất nhiên không phải là chuyện bình thường.

"Rất bất ngờ phải không?" Hoàng Hiểu Thành cười lớn nói: "Anh đến Hán Giang công tác. Công việc ngày hôm nay cũng xong rồi, anh chuẩn bị về Thượng Hải, từ giờ đến lúc máy bay cất cánh vẫn còn chút thời gian, tự nhiên anh rất muốn gặp em."

Vương Xán trầm ngâm. Cô không phải là người nhớ lâu thù dai. Khi tiễn anh đi cô đã hiểu hết, tất nhiên không đến mức hai năm sau chia tay mà vẫn canh cánh trong lòng. Cô không mong chờ anh gặp anh lần nữa, nhưng cũng không có lý do nào để từ chối cả.

"Anh bây giờ đang ở đâu?"

"Anh đang ở dưới lầu tòa soạn của em."

"Được rồi, đối diện tòa soạn có một quán café, anh nhìn thấy chứ? Có những ô cửa kính xanh đấy. Tên quán là Lục Môn. Anh ở đó đợi em, khoảng mười lăm phút nữa em sẽ đến."

***

Vương Xán xuống xe đẩy cửa bước vào. Bức rèm quán buông xuống, che đi ánh nắng chói chang đến hoa mắt của mùa hè, khúc dương cầm du dương, không khí mát lạnh khiến người ta thấy thật thoải mái. Vừa bước vào cửa, người đầu tiên cô nhìn thấy vẫn là La Âm trong góc quán. La Âm ngồi nhìn ra cửa chính, đối diện cô là một cô gái đang chống tay lên trán nói gì đó.

Đúng lúc đó La Âm ngẩng đầu lên, chào cô qua ánh mắt rồi ngay lập tức tập trung tinh thần vào cô gái đối diện.

Lúc đó, ở một góc khác, Hoàng Hiểu Thành đứng dậệu. Vương Xán bước đến ngồi đối diện anh. Hai người không hẹn mà cùng quan sát đối phương. Đầu tóc Hoàng Hiểu Thành gọn gàng mát mẻ, anh mặc chiếc áo sơ mi PoLo màu xanh nước biển kết hợp với chiếc quần dài màu xám. So với hai năm trước, rõ ràng khuôn mặt tuấn tú của anh đã chín chắn lên nhiều.

"Kiểu tóc này rất đẹp, rất hợp với em." Hoàng Hiểu Thành nói một câu khen ngợi Vương Xán. Cô vừa cắt một kiểu tóc đang rất thịnh hành, những lọn tóc gọn gàng ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn đúng là đã tôn lên đôi mắt sáng biết cười.

"Cảm ơn anh!"

"Em uống gì?"

Vương Xán gọi hai cốc café đá rồi buột miệng hỏi: "Hôm nay anh phải đi sao?"

"Nếu em bảo anh ở lại, anh sẽ lập tức đổi vé máy bay." Hoàng Hiểu Thành nửa đùa nửa thật nói.

"Đừng đừng, ở Thượng Hải sẽ có một thiếu nữ đau lòng đấy!"

"Bây giờ anh chưa có bạn gái."

Vương Xán cười: "Vậy sao? Không phải tiếp tục anh sẽ nói là từ khi chia tay em, anh chưa có bạn gái đấy chứ?"

"Nếu anh nói đúng thì em cũng sẽ không tin phải không?" Hoàng Hiểu Thành cũng cười. Anh có một chiếc răng khểnh, vẫn như xưa, mỗi lần cười trông có chút trẻ con. "Thật ra anh chưa có bạn gái, công việc bận rộn quá, thời gian rảnh còn phải ôn luyện chuẩn bị học nghiên cứu sinh. Hơn nữa, những người con gái anh gặp không phải là em."

Giọng nói của anh nhanh và nhẹ, hình như có chút bông đùa, tất nhiên Vương Xán không coi đó là thật.

Khi mới chia tay, cô đã từng rất nhớ Hoàng Hiểu Thành. Thậm chí cô còn nghĩ là sẽ tranh thủ kì nghỉ, đến Thượng Hải xem cuộc sống của anh thế nào. Thế nhưng cùng với sự bận rộn của công việc và sự thay đổi về thời gian, cô nhận ra rằng, có lẽ anh đã bỏ rơi cô, nếu không anh đã không dùng cách đó để chia tay, vàng không đến mức đến Thượng Hải mà không liên lạc gì với cô. Cô tùy tiện xuất hiện trước mặt anh, sẽ trở thành một việc bất ngờ nhưng không vui.

Điều ngốc nghếch ấy, tốt nhất là không nên chạm phải.

Còn hôm nay, Hoàng Hiểu Thành cũng chỉ là tranh thủ thời gian đi công tác đến thăm cô mà thôi, cô không định cho anh cơ hội làm ấm tình cảm nên lập tức chuyển chủ đề.

"Anh định vừa học nghiên cứu sinh vừa đi làm sao? Như thế sẽ vất vả lắm đấy. Nhưng anh lúc nào cũng có chí tiến thủ hơn em, có thể chịu được vất vả."

"Trình độ của anh ở công ty nước ngoài rất hạn chế, không học không được."

Sau đó, Hoàng Hiểu Thành không nói những câu nửa đùa nửa thật nữa. Anh luôn biết cách gợi chuyện, hai người nhắc đến những người bạn học cũ, nói về công việc hiện tại của cả hai, cảm giác cũng không nặng nề lắm. Một tiếng đồng hồ nhanh chóng trôi qua, cuộc nói chuyện của La Âm dường như cũng kết thúc rồi. Cô gái ngồi đối diện La Âm đã đứng dậy bắt tay tạm biệt chuẩn bị bước ra phía cửa chính.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!