Dưới ánh đèn mờ ảo, gương mặt Vương Xán vô cùng xinh đẹp, dịu dàng. Ánh mắt cô thản nhiên làm Trần Hướng Viễn có chút bối rối.
"Là vì Thẩm Tiểu Na sao?" Anh nhẹ giọng hỏi.
"Nếu sau khi anh đã giải thích rõ ràng, hai người chỉ là anh em mà tôi vẫn còn nghi ngờ thì chỉ có thể nói, tôi là một người nhỏ nhen, nhưng…" Vương Xán nhìn thẳng vào mắt anh: "Hướng Viễn, tôi chỉ là một cô gái bình thường, hoàn toàn không phải người có trái tim rộng mở, có thể dung hòa tất cả như anh nói. Tình yêu tôi mong đợi là duy nhất, là độc chiếm, anh có thể cho tôi không?"
Trần Hướng Viễn ngẩn người, không nói được câu nào. Vương Xán bỗng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cô cũng nói ra được những băn khoăn trong lòng. Mặc dù không có được câu trả lời như ý nhưng cô sẽ không hối hận nữa.
"Không phải tôi muốn chiếm hết con người và trái tim anh, nhưng tôi không rộng lượng đến mức để bạn trai đem người con gái khác đặt ở vị trí ưu tiên, quan trọng hơn… Anh thấy đấy, có lẽ anh thấy tôi hiền lành thì đúng là anh chưa hiểu hết về tôi. Ít nhất về phương diện này, tôi rất ngang ngạnh."
"Nhưng em rất thẳng thắn, tôi không thể không nói điều này." Trần Hướng Viễn cười gượng: "Tôi rất ngưỡng mộ tính cách đó của em."
"Không phải lúc nào tôi cũng thẳng thắn, nhưng có thể vì một lí do nào đó, anh chọn tôi làm bạn gái vì nghĩ tôi là một người khoan dung. Tôi không muốn sau này, khi một ngày nào đó không chịu nổi mà nổi giận với anh, tôi sợ anh sẽ hối hận vì lúc trước không có mắt nhìn người."
"Về điểm này thì xin em cứ tin tưởng tôi, tôi sẽ không bao giờ đưa ra đề nghị nào quá đáng! Tự coi Tiểu Na là em gái, rồi hy vọng bạn gái cũng suy nghĩ giống mình, tôi đúng là… không ra làm sao cả."
"Tôi là con một, chỉ có hai anh họ ở tỉnh xa nên chưa bao giờ biết đến tình cảm anh em thân mật, càng không thể nhắc đến chuyện anh em không cùng huyết thống, có thể tôi không hiểu lắm về quan hệ hai người."
"Điều này thì tôi hiểu."
"Anh sẽ không để bụng nếu tôi hỏi một câu riêng tư chứ?"
"Câu hỏi gì?"
"Anh đã hai mươi chín tuổi rồi, nhất định là đã từng có bạn gái đúng không? Bạn gái trước của anh nghĩ thế nào về mối quan hệ giữa anh và cô Thẩm?"
Trần Hướng Viễn hoàn toàn không nghĩ tới việc Vương Xán sẽ hỏi câu này, anh đứng ngẩn người.
"Thật ra tôi không có ý định thăm dò về quá khứ của anh, nhưng tôi không đủ độ lượng, tôi không thể hình dung được trong việc này người khác độ lượng đến mức nào." Vương Xán nghiêng đầu cười: "Thế nên, lượng thứ cho tôi hèn nhát, mặc dù tôi thích anh, nhưng tôi nghĩ có lẽ chúng ta là bạn bình thường thì tốt hơn, ít nhất thì cũng ít bị tổn thương hơn."
Vương Xán mỉm cười nhưng mắt cô bất giác lại ươn ướt, cô chỉ có thể cố gắng không chớp mắt, không để cảm xúc lộ ra ngoài. Trần Hướng Viễn dường như cảm nhận được điều này, anh lưỡng lự một chút rồi nắm tay Vương Xán.
"Tôi không biết phải làm thế nào để em tin tưởng tôi, nhưng có một điều tôi nhất định phải nói với em. Vương Xán, em nghĩ chỉ vì thấy em có lòng khoan dung nên tôi mới theo đuổi em sao? Em không biết là nụ cười của em đã cuốn hút tôi như thế nào, nhìn em tôi cảm nhận được hóa ra trên thế giới này lại có vẻ đẹp thuần khiết đến vậy."
Những lời khen bất ngờ này làm Vương Xán không biết nên nói gì.
"Em cảm thấy tôi vừa lạnh lùng vừa tự phụ phải không? Thật ra chỉ vì tôi không biết bày tỏ tình cảm và nghĩ liệu đây có phải là sự thật không? Một cô gái tốt lại cởi mở như em sao lại thích tôi chứ? Hôm đó, khi đưa em về tôi đã nghĩ, nếu cứ tiếp tục lưỡng lự tôi sẽ để mất em."
Vương Xán bất ngờ đến ngẩn ngơ, cô hoàn toàn không nghĩ Trần Hướng Viễn sẽ tỏ tình như vậy.
Trần Hướng Viễn nhìn Vương Xán, tiếp tục nói: "Còn về Thẩm Tiểu Na, tôi cũng không biết phải giải thích thế nào để em hiểu tình cảm của tôi đối với cô ấy. Từ trước đến nay, tôi luôn coi Tiểu Na là em gái, tôi đã quên mất là cô ấy cũng lớn rồi, cũng có cuộc sống riêng của mình. Tối qua, Minh Vũ và Vu Lâm gọi tôi đến nhà, họ đã xạc cho tôi một trận. Tôi đã suy nghĩ kĩ rồi, họ nói rất có lý.
Sau này tôi sẽ coi cô ấy là người lớn, sẽ không để bạn gái phải lo lắng về chuyện này nữa."
Vương Xán dường như không tin vào tai mình, cô vẫn ngẩn người nhìn Trần Hướng Viễn. Một loạt suy nghĩ đang cuồn cuộn trong đầu nhưng cô lại không thể tìm được ý nào rõ ràng. Những giọt nước mắt bị kìm nén từ lâu đến thời khắc này bỗng tuôn trào. Khi Vương Xán đang bối rối định lau nước mắt thì một giọt nước không biết từ đâu bỗng rơi vào mặt cô. Hóa ra cơn mưa mùa hè đến bất ngờ.
Mưa ập xuống xối xả, mọi người xung quanh vội tìm chỗ trú ẩn. Trần Hướng Viễn kéo tay Vương Xán chạy về chỗ đỗ xe. Khi hai người vào trong xe, quần áo đã đẫm nước. Bên ngoài, mưa càng lúc càng to, rơi độp độp vào cửa kính ô tô, cả một khung trời mờ ảo mù mịt không hề cho thấy dấu hiệu ngớt.
Cơn mưa như trút vừa bắt đầu, cả quảng trường nhanh chóng vắng tanh không một bóng người. Không mở cửa sổ, không khí trong xe vô cùng nóng bức. Trần Hướng Viễn bật điều hòa, gió lạnh hong khô quần áo dính mưa. Thấy Vương Xán hắt hơi, Trần Hướng Viễn quay người ra phía sau với lấy chiếc áo vest màu xanh thẫm đưa cho cô: "Mau khoác áo lên đi, đừng hong khô nữa."
Vương Xán khoác áo lên người, khi chưa kịp thắt dây an toàn, điện thoại cô bỗng đổ chuông. Thì ra, thấy con gái chưa về ông Vương hỏi cô đi đâu, ông cứ nhất quyết đòi mang ô đến tận nơi đón cô. Vương Xán giải thích cô đang trên xe về nhà. Điện thoại ngay lập tức bị bà Tiết Phượng Minh giật lấy, hỏi ai đưa cô về. Vương Xán khóc dở mếu dở với kiểu hiếu kì này của mẹ, đành nhỏ giọng: "Mẹ, con về nhà ngay đây, về nhà rồi nói chuyện nhé!"
Dập điện thoại, Vương Xán quay đầu sang liền thấy Trần Hướng Viễn chăm chú lái xe, khóe môi thấp thoáng nụ cười.
"Bố mẹ rất thương em."
"Đúng vậy, họ lúc nào cũng coi em như trẻ con, chuyện gì cũng lo lắng."
Vương Xán bỗng nhớ lại cuộc nói chuyện giữa cô và Trần Hướng Viễn về Thẩm Tiểu Na, bất giác thấy nóng bừng mặt. Cô nghĩ, thật ra cô cũng luôn được người thân trong nhà chiều chuộng, chỉ là không có anh trai mà thôi. Nếu suy nghĩ ở góc độ của Trần Hướng Viễn, họ cùng nhau lớn lên, có lẽ hành động của anh ấy với Thẩm Tiểu Na cũng có phần hợp lý, chỉ là cô cứ làm nghiêm trọng lên mà thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!