Chương 5: (Vô Đề)

Một tuần mới bắt đầu, Vương Xán đi làm với hai quầng thâm trên mắt. Cô có những ngày nghỉ cuối tuần để suy nghĩ, thế nhưng lại hoàn toàn không thể nào tĩnh tâm được, làm việc bận rộn có khi sẽ khiến cô nhẹ nhõm hơn.

Vương Xán sợ sẽ nhận được điện thoại hỏi thăm của Trần Hướng Viễn. Thế nhưng cô đã lo hơi nhiều, mấy ngày liền, anh không hề gọi điện hay nhắn tin cho cô. Trần Hướng Viễn quả nhiên cực kỳ điềm đạm, nhẫn nại chờ đợi Vương Xán "suy nghĩ kĩ càng". Nhận thức được điều này, cô cũng có chút thất vọng không nói được thành lời.

Lấy xong tin tức, Vương Xán quay về tòa soạn viết bài, không biết ma xui quỷ khiến thế nào cô lại lên MSN và ẩn nick, cũng không thấy có tin nhắn offline. Avatar của Trần Hướng Viễn vẫn rất yên lặng. Dường như cuộc đối thoại trên xe hôm đó chỉ là cuộc nói chuyện lịch sự bình thường. Vương Xán thậm chí còn nghi ngờ tửu lượng của mình quá thấp, uống một chai bia mà đã mơ một giấc hoang đường.

Trong lòng Vương Xán khá bất an, cô viết bài rồi gửi cho bộ phận biên tập. Sau khi ngồi ngây người trước máy tính một lúc, cô quyết định nhắn tin cho La Âm.

Một cái mặt chào hỏi được gửi đi, La Âm phản hồi lại rất nhanh: "Biết lặn rồi, còn chơi ẩn nick gì chứ?"

Vương Xán gửi một emoticon mím môi đau khổ.

"Tớ đang vội viết bài đây, về một bi kịch tình yêu, hiểu lầm nọ nối tiếp hiểu lầm kia, biến đổi bất ngờ, tình sâu duyên mỏng, có duyên không phận, chia tay trong đau khổ. Sau khi lên báo, cậu đọc nhất định sẽ rơi nước mắt. Thế nên, bây giờ đừng có kể khổ với tớ nữa, không thì tớ sẽ rối cả lên đấy."

Tốc độ đánh máy và viết bài của La Âm nổi tiếng là nhanh nhất tòa soạn. Vương Xán đành gửi lại một câu: "Ờ" rồi yên lặng.

Phải một lúc lâu sau, La Âm mới phản hồi lại: "Hôm nay lạ quá, lẽ nào cậu thực sự có chuyện đen đủi muốn kể cho tớ sao? Trời ạ! Cậu luôn là ánh mặt trời trong cuộc sống của tớ, Thượng đế không thể tàn nhẫn làm cậu buồn đấy chứ? Sau này ai chơi với tớ đây?"

Vương Xán cười không được mà khóc cũng không xong: "Bây giờ thì tớ biết rồi, cậu mới là người không có trái tim đồng cảm, uổng cho các độc giả đã coi cậu là người thấu hiểu lòng người."

"Tớ có lòng đồng cảm mà, hơn nữa còn rất rất nhiều là đằng khác, nhưng phần lớn là dành cho những độc giả của tớ. Tớ thích Châu Tinh Trì và cậu cũng như vậy đấy." Cùng với dòng chữ này, La Âm còn gửi kèm một emoticon Châu Tinh Trì kinh điển đến.

"Yên tâm, mình không kêu khổ than sầu đâu. Chỉ là muốn hỏi cậu một chút thôi."

"Ừ, ừ. Thế thì được, nửa tiếng nữa cậu qua bên này, tớ sắp viết xong rồi. Chúng mình sẽ nói chuyện trực tiếp. Ôi, các ngón tay đáng thương của tớ, tuần này nó sắp gãy ra mất rồi!"

Nửa tiếng sau, Vương Xán đến phòng làm việc của La Âm, phát hiện cô và đồng nghiệp Ngô Tĩnh đang nói chuyện. Ngô Tĩnh và La Âm cùng phụ trách chuyên mục lắng nghe tâm sự, chỉ có điều tính cách hai người có điểm không giống nhau. La Âm tương đối bình tĩnh, khách quan, còn Ngô Tĩnh lại đi theo con đường tình cảm sướt mướt, nên thỉnh thoảng họ cũng bất đồng quan điểm.

Ngô Tĩnh thấy Vương Xán bước vào, liền cười nói: "Vương Xán đến đúng lúc lắm, tớ và La Âm sắp không có tiếng nói chung rồi. Cô ấy bắt tớ phải xem mấy cái thiệp mời lắp đặt thiết bị này, lại còn bắt đóng góp ý kiến, đầu tớ đến điên lên mất thôi."

"La Âm, cậu đúng là nhập vai nhanh lắm, trước đây cậu vốn không có chút hứng thú nào về nhà đất, đối với hôn nhân thì bi quan. Bây giờ thì tốt rồi, bắt đầu đi theo con đường hiền lương thục đức rồi."

Ngô Tĩnh bĩu môi: "Ai nói không phải chứ?"

"Đã đâm lao phải theo lao thôi, tớ đã nhận lời cầu hôn của Trương Tân thì tất nhiên phải có trách nhiệm với anh ấy. Với tương lai của bọn tớ, cái gì cần lo thì nhất định phải lo thôi." La Âm dõng dạc lên tiếng mà chẳng chút áy náy.

"Vương Xán, cậu nhìn môi trường làm việc của tớ xem. Một đồng nghiệp nam có vợ đang trong thời kì chờ sinh, cả ngày nói chuyện làm bố, thế cũng đủ đau đầu lắm rồi!" – Ngô Tĩnh đang nói về một phóng viên chuyên mục thổ lộ tình cảm khác là Mã Kiến Hoa, rồi cô lại chỉ về phía La Âm nói tiếp: "Một đồng nghiệp nữ sắp kết hôn, cứ có thời gian rảnh là lại tâm sự chuyện cô dâu.

Cũng nhờ tớ tố chất tâm lý tốt, với thân phận của một thanh niên căng tràn sức sống, trong một phòng làm việc tràn đầy hooc

-môn nữ giới, nghe họ khoe khoang một cách không có đạo đức về các loại hạnh phúc mà vẫn giữ được bình tĩnh. Tớ phải nói chuyện với chủ nhiệm về chuyện trợ cấp đặc biệt."

Vương Xán bị chọc cho cười, La Âm cũng cười nói: "Triệu chứng mà Mã Kiến Hoa nghiêm trọng hơn của tớ nhé, anh ta còn nói anh ta có phúc mang thai, những người mong có con nói chuyện với anh ta sẽ bị lây đấy."

"Thế nên tớ mới tránh cái nhìn trực diện của Mã Kiến Hoa, hơn nữa còn nghiêm túc cảnh cáo anh ta, nếu muốn nói chuyện với tớ phải qua internet, nếu không tớ sẽ coi anh ta là không khí."

La Âm đang uống nước, buồn cười đến nỗi suýt phun ra ngoài, "Nói chuyện với tớ không sao đâu nhé, cùng lắm thì tớ chỉ lây truyền một chút tính khí đàn bà phiền phức thèm lấy chồng cho thôi."

Ngô Tĩnh xua xua tay: "Tớ mà thèm lấy chồng à? Cấm cậu không được ám thị tâm lý tớ. Vương Xán, tớ khuyên cậu cũng phải cố chịu đựng, hôm qua tớ vừa tiếp xúc với một cô gái thèm lấy chồng. Đáng sợ lắm! Giống như Hamlet đang do dự vấn đề "To be or not to be" vậy. Thật khiến tớ muốn ngất."

"Lúc nãy cậu đang viết bài đấy à?" La Âm hỏi Ngô Tĩnh. "Thảo nào mà cái mặt cậu đau khổ như bị táo bón."

"Đúng vậy, cuối cùng cũng xong rồi, nó làm tớ bị nội thương, tớ phải ra ngoài ăn gì đó để an ủi bản thân." Ngô Tĩnh thu dọn đồ đạc trên bàn rồi tắt máy tính.

Vương Xán quay sang La Âm tò mò hỏi: "Rốt cuộc cô ấy phải đưa ra lựa chọn khó khăn gì?"

"Chỉ là cảm thấy bạn trai rất vô vị, ưu điểm không rõ ràng, không cuốn hút, lại còn là người nhu nhược, tiền đồ thì có nhưng không phải là rộng mở cho lắm. Yêu nhau hơn sáu năm, tình yêu dườư đã biến thành tình thân, tiếp tục thì không cam lòng mà chia tay thì lại sợ đi qua thôn này không có cửa hàng khác, gặp gỡ người khác lại sợ không bằng anh này… Ôi, ôi… Cô ấy mới hai mươi bảy tuổi, đã nghĩ trước nghĩ sau như thế mà không thấy mệt mỏi sao?

Tớ đây đã ba mươi tuổi rồi mà sao vẫn chưa lo lắng gì chuyện ấy. Tớ định quãng đời sau này trở thành Thánh đầu sĩ[1] cũng không tùy tiện tìm bừa một người đàn ông, lẽ nào cấu trúc thần kinh của tớ và cô ấy không giống nhau?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!