Chương 4: (Vô Đề)

Đến ngày hẹn đi hát, Vương Xán về nhà ăn cơm tối, cô nhốt mình trong phòng thay quần áo, vất vả vật lộn một hồi lâu mới quyết định mặc chiếc váy hoa nhí màu hồng nhạt hở vai kèm áo khoác lửng màu trắng. Khi cô trang điểm xong bước ra ngoài, bố mẹ đang xem phim liền quay ra nhìn, cô xoay một vòng, để chiếc váy xòe rộng ra: "Thế nào ạ?"

Ông Vương Thao xưa nay luôn tự tin trước tài mạo của con gái, cảm thấy dù cô có khoác bao tải cũng đẹp, liền cười tít mắt rồi gật đầu lia lịa. Bà Tiết Phượng Minh lại hơi chau mày: "Có phải chiếc váy hơi ngắn không, như thế có thiếu trang trọng không?"

Vương Xán cúi nhìn chiếc váy, rõ ràng là váy ở vị trí cao hơn đầu gối hai centimet, không thể nói là ngắn được. "Không ngắn đâu ạ, hơn nữa con đi hát karaoke chứ không phải đi kiểm duyệt, mặc trang trọng để làm gì chứ?"

"Con gái phải có phong thái thục nữ, người khác mới tôn trọng tâm hồn bên trong được."

Vương Xán luôn bất lực phản bác lý luận của mẹ, hơn nữa từ khi lên trung học cô đã bắt đầu từ bỏ việc tranh luận với mẹ rồi, chỉ đành lảng tránh: "Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ cố gắng nghe lời khuyên của mẹ, sẽ cố gắng đi con đường của thục nữ."

Bà Tiết Phượng Minh còn muốn nói tiếp nhưng ông Vương vội ngăn lại rồi nháy mắt với con gái: "Đi đi, đi rồi về sớm, chú ý an toàn con nhé!"

Vương Xán cười: "Bố mẹ ngủ sớm nhé, không cần đợi con đâu, con mang chìa khóa rồi!"

Khi Vương Xán đến phòng mà Trần Hướng Viễn đã đặt trước, bên trong mọi người đã bắt đầu hát. Trần Hướng Viễn lần lượt giới thiệu với cô: một người đàn ông cao to tên Vương Minh Vũ, là bạn học đại học của Trần Hướng Viễn, Vương Minh Vũ bổ sung: "Bọn anh cũng là anh em tốt của nhau." Anh ta làm việc tại một công ty bảo hiểm tài sản trong tỉnh. Vợ của Vương Minh Vũ – Vu Lâm là nhân viên một công ty tài chính.

Còn một người nữa có dáng người trung bình, anh ta là Lưu Hạo – đồng nghiệp của Trần Hướng Viễn, làm việc tại một chi nhánh ngân hàng dưới, cũng là bạn cùng câu lạc bộ xe hơi với anh. Bạn gái Lưu Hạo – Ngô Tranh đang học nghiên cứu sinh.

Mọi người đều sàn sàn tuổi, thế nên không có chút khoảng cách nào, họ nhanh chóng nói chuyện thoải mái với nhau. Vương Minh Vũ và vợ anh ta đặc biệt nhiệt tình với Vương Xán. Theo lời Vương Minh Vũ thì Vương Xán cứ như là em gái trong gia đình anh. Vu Lâm lại nói: "Cuối cùng cũng thấy bạn gái của Trần Hướng Viễn rồi, hôm nay đúng là đáng tiền đi hát."

Vu Lâm là người Đông Bắc, dáng người cao, nói chuyện vui vẻ, hòa đồng. Trần Hướng Viễn dường như có chút bối rối nhưng không hề có ý phản bác. Vương Xán cũng cười thoải mái, mọi người lại bắt đầu hát.

Trên bàn đã bày bia, bỏng ngô, hạt điều, Trần Hướng Viễn gọi phục vụ đến, gọi thêm một đĩa dưa hấu rồi quay sang nói với Vương Xán: "Cô thích ăn dưa hấu đúng không?"

Hóa ra anh ấy nhớ cả những điều nhỏ nhặt cô từng nói, Vương Xán không giấu nổi nụ cười, dưới ánh đèn, đôi mắt cô càng thêm lấp lánh. Chút cảm giác ấm áp ngọt ngào lấp đầy trái tim khiến cô hát bài "Ấm áp" của Lương Tịnh rất say mê và nhận được sự cổ vũ của mọi người.

Trần Hướng Viễn không hay hát, phần lớn thời gian anh ngồi nghe mọi người hoặc nói chuyện với Vương Minh Vũ. Vu Lâm và Ngô Tranh đều là những cây mic vàng, hát tương đối hay. Lưu Hạo đề nghị hát đôi những bài tình ca, mỗi đôi hát một bài. Vu Lâm và Ngô Tranh bận rộn chọn bài. Vương Xán ngoảnh mặt nhìn Trần Hướng Viễn, anh có vẻ bị làm khó: "Minh Vũ, không phải là cậu không biết, tớ rất ít khi hát karaoke, nhiều bài các cậu hát, tớ còn chưa nghe bao giờ."

Vương Minh Vũ cười nói: "Vậy thì hát bài "Tương tư trong gió mưa" đi, bài này cũng cũ rồi, nhưng thời đi học cậu cũng từng hợp xướng bài này. Vương Xán, cô biết hát bài này chứ?"

Vương Xán gật đầu cười.

Khi Vu Lâm và Vương Minh Vũ song ca bài hát "Quảng đảo chi luyến" điện thoại của Trần Hướng Viễn đổ chuông, anh ra ngoài nghe máy, một lúc sau mới quay lại. Vương Minh Vũ đưa micro cho anh: "Đến lượt cậu rồi đấy, nhanh lên!"

Trần Hướng Viễn không nhận micro, anh nói một cách khó xử: "Minh Vũ, tớ có chút việc phải đi trước."

Vương Minh Vũ trừng mắt nhìn Trần Hướng Viễn: "Chuyện gì mà vội thế?"

Lưu Hạo cũng nói: "Hướng Viễn, đã nói hôm nay phải chơi thoải mái cơ mà, chuyện gì cũng mặc kệ."

Trần Hướng Viễn quay ra nhìn Vương Xán, Vương Xán có chút nghi hoặc, nhưng cũng không tiện nói, chỉ mỉm cười thể hiện cô không sao cả.

"Tiểu Na lái xe đâm vào người khác, bây giờ đang cãi lộn với người ta nữa", Trần Hướng Viễn nói nhỏ với Vương Minh Vũ, nhưng rõ ràng cái tên con gái vẫn lọt vào tai Vương Xán. "Tớ phải qua đó xem thế nào."

Vương Minh Vũ hỏi: "Người không bị sao chứ?"

"Không sao, tớ đã hỏi rồi, người kia cũng không sao, chỉ là cãi lộn thôi, tớ sợ cô ấy sẽ chịu thiệt."

Vương Minh Vũ đứng dậy: "Cậu ngoan ngoãn ngồi đây, tớ đi xem thế nào rồi đưa nha đầu đó về. Cãi nhau thì cậu không biết, còn nữa, ai làm ở công ty bảo hiểm chứ, là cậu hay là tớ? Xảy ra tai nạn giao thông, một là gọi cảnh sát giao thông, hai là gọi công ty bảo hiểm, cả hai cậu đều không thông thuộc, chạy đến đó thì giải quyết được gì?"

Vu Lâm cũng nói: "Đúng, cứ để Minh Vũ đi đi. Hướng Viễn không được đi, nếu không, bỏ Vương Xán ở đây còn ra thể thống gì nữa?"

Vương Xán thấy bất ngờ khi mọi người nhắc đến tên, vội vàng nói: "Không sao, tôi không sao đâu."

Nhưng Lưu Hạo và Ngô Tranh đều hùa vào, Trần Hướng Viễn do dự một lát, gật đầu nói: "Ừ, Minh Vũ, cậu đi xem thế nào."

Vương Minh Vũ cầm chìa khóa xe bước đi, Vu Lâm cầm bỏng ngô đưa cho Vương Xán: "Không sao đâu, chúng ta tiếp tục hát, nha đầu Thẩm Tiểu Na đó, là bạn từ nhỏ cũng lớn lên với Trần Hướng Viễn, coi anh ấy như anh trai, có chuyện lớn nhỏ gì cũng gọi anh ấy."

Trần Hướng Viễn vốn phong thái điềm tĩnh lúc này lại có chút ngượng ngùng: "Làm gì đến mức như em nói."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!