Kinh nghiệm yêu đương của Vương Xán đúng là có hạn, cô cũng không biết làm thế nào để đẩy mối quan hệ giữa mình và Trần Hướng Viễn lên một bước mới. Theo bản năng, cô cho rằng, người đàn ông như Trần Hướng Viễn sẽ không thích một người con gái quá chủ động. Hơn nữa, nền giáo dục mà cô được tiếp nhận bấy lâu nay không cho phép cô chủ động tấn công.
Về điểm này, suy tính thiệt hơn thì có cả nguy hiểm và ngọt ngào, nó giúp Vương Xán tìm lại cảm giác yêu đương sau quãng thời gian tốt nghiệp đại học gần ba năm. Cô nghĩ, hóa ra bản thân cũng có cơ hội thoát khỏi cuộc sống tẻ nhạt.
Vương Xán tải bài hát "Khi nào mùa hè lại đến?" vào MP3, trên đường đi làm và về nhà cô cứ nghe đi nghe lại bài hát đó. Nhưng cô cũng chỉ nghe hiểu một đoạn có mấy câu mở đầu bằng tiếng Anh, những ca từ tiếng Pháp lại không hề đem đến cho cô chút cảm giác nào.
Trần Hướng Viễn lúc nào cũng bình đạm, anh không từ chối lời mời của Vương Xán nhưng cũng không có chút biểu hiện chủ động nào. Qua vài lần như thế, Vương Xán có chút buồn phiền vì cạn kiệt lý do hẹn gặp.
Từ trước đến giờ, Vương Xán không hề có kinh nghiệm theo đuổi đàn ông, bây giờ cố gắng nghĩ lại cảm giác khi được người khác theo đuổi, một bóng hình gần như đã mờ nhạt bỗng hiện lên trong đầu cô, nhưng chẳng có chút manh mối rõ ràng nào hết. Nghĩ đi nghĩ lại, cô chỉ còn cách đi nhờ La Âm giúp đỡ.
Nghe Vương Xán kể xong bối rối của mình, La Âm ngừng gõ bàn phím, ngước lên nhìn trời nói: "Tớ khuyên cậu nên dừng lại đúng lúc."
"Tại sao chứ? Tớ căn bản còn chưa có bắt đầu cơ mà, tại sao phải dừng lại?"
"Đàn ông không phải là tên ngốc, đặc biệt nhìn Trần Hướng Viễn, anh ta cũng không phải là loại đàn ông qua loa đại khái. Cậu có chút tình cảm với anh ta, anh ta nhất định sẽ hiểu rõ hơn ai hết. Thế nhưng việc anh ta không từ chối, cũng không đồng ý đã chứng minh rất nhiều điều."
"Tớ nghĩ chỉ là anh ấy điềm đạm, kín đáo thôi."
La Âm bật cười khúc khích: "Hay cậu cứ trực tiếp nói anh ấy là người có nội tâm và bề ngoài khác biệt cho xong. Thưa tiểu thư, câu hỏi này vượt quá phạm vi kinh nghiệm của tớ, tớ chưa từng chủ động theo đuổi đàn ông chứ đừng nói đến đó lại là người bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại ủ mưu như vậy."
"Cậu chưa từng gặp một người khiến cậu động lòng trước sao?"
"À, thì có rồi!" La Âm chần chừ một lát rồi nói một cách nghiêm túc: "Nhưng tớ là người thà để tâm tư trong lòng chứ đừng hi vọng tớ chủ động đi tỏ tình. Cậu xem, thực ra tớ cũng là một người điềm đạm kín đáo, trong ngoài khác biệt mà, haha."
Vương Xán cố bình ổn tâm trạng, không để bản thân nóng giận: "Nhưng cậu đã nghe rất nhiều những chuyện tình kỳ quặc, vậy mà lại không có chuyện tương tự nào kể cho tớ sao?"
"Nếu nói như vậy thì đúng là có không ít. Thế nhưng tớ thấy đa phần những câu chuyện đó điều có ý nghĩa phản diện, cậu sẽ không thích nghe đâu."
Vương Xán không biết nói gì, chỉ đành ngao ngán ngẩng đầu lên trời. La Âm vỗ vỗ vào tay bạn an ủi: "Thời gian sẽ giúp cậu."
"Nói vậy nghĩa là sao?"
"Hai người các cậu nếu cứ tiếp tục như vậy hoặc là lâu ngày anh ta sẽ nảy sinh tình cảm với cậu, "lửa gẩn rơm lâu ngày cũng bén", hoặc là cậu không tìm được cảm giác mới mẻ ở anh ta. Cậu sẽ thấy kì lạ là tại sao lúc đầu lại nhiệt tình như vậy. Cậu thấy đấy, như vậy thì vấn đề sẽ được giải quyết thôi."
"Xí, hai tình huống cậu vừa nói tớ đều không thích. Khó khăn lắm tớ mới gặp một người mà tớ có cảm tình." Vương Xán nói với vẻ buồn rầu: "Hơn nữa, thứ gọi là "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén" chỉ là một kiểu thỏa hiệp mà thôi, thật vô nghĩa. Cậu đừng nói với tớ cuộc sống chính là quá trình thỏa hiệp không ngừng, tớ vẫn chưa đến thời điểm phải như vậy đâu nhé!"
La Âm đành nhận thua: "Tớ sợ cậu rồi, có dũng khí lắm, rất đáng khen! Thế giới là của các cậu, đi đâm đầu vào tường đi! Tớ không cản cậu đâu, chúc phúc cậu một lần nữa."
Lời chúc phúc của La Âm đã phát huy tác dụng, cơ hội cuối cùng cũng đến với Vương Xán.
Tuần san nhà đt gần đây liên tục nhận được điện thoại của độc giả, họ muốn được tư vấn về tính khả dụng khi chuyển từ tài khoản doanh nghiệp sang tài khoản công quỹ. Vương Xán báo cáo với chủ nhiệm Dương, nghĩ đến việc gần đây có khá nhiều người hỏi câu này, cô bèn thảo một kế hoạch viết bài.
Vì quen biết người trong nghề, Vương Xán lập tức gọi điện cho Trần Hướng Viễn, nhờ anh đưa ra một vài quan điểm về vấn đề này. Trần Hướng Viễn tỏ ra khó xử nhưng vẫn nói: "Ngân hàng có bộ phận chuyên phụ tránh về tuyên truyền đối ngoại, nghiệp vụ cho cá nhân vay tiền mua nhà trả góp hay cho các doanh nghiệp vay tiền đều không nằm trong phạm vi tôi phụ trách, tôi không tiện nói gì cả."
"Vậy anh có thể liên hệ giúp tôi một người phụ trách về vấn đề này được không?"
Trần Hướng Viễn im lặng một lát rồi cũng đồng ý. Một lát sau, anh gọi điện hẹn Vương Xán buổi chiều đến ngân hàng anh phỏng vấn.
Ngân hàng thành phố nơi Trần Hướng Viễn làm việc nằm bên khu kiến trúc phương Tây cũ cạnh bờ sông. Đi lên những bậc thềm, Vương Xán thấy không gian ở đây rất tĩnh mịch, đại sảnh cao kết hợp với mặt sàn cổ kính, nhìn có cảm giác trang trọng.
Trần Hướng Viễn từ trên lầu đi xuống đón Vương Xán. Anh vẫn như thường ngày, mặc một chiếc áo vest màu xanh đen kết hợp với sơ mi trắng và cavat màu xanh đậm. Thật ra tất cả đồng nghiệp của anh đều mặc đồng phục như vậy, thế nhưng Vương Xán không thể không thừa nhận, cho dù mang đồng phục thì anh vẫn mặc đẹp hơn những người khác. Đồng thời Vương Xán cũng tự chế giễu bản thân, cô không phải là không có tế bào đam mê yêu đương.
Nhưng tế bào ấy phát huy tác dụng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Không biết vì có sự giới thiệu của Trần Hướng Viễn hay do ngân hàng quan tâm đến chuyên mục này của tòa soạn mà cuộc phỏng vấn được sắp xếp riêng tại phòng họp nhỏ của ngân hàng. Một phó giám đốc bộ phận đã giải thích tỉ mỉ những câu hỏi của độc giả. Anh thừa nhận những chính sách liên quan đã được công bố từ lâu, chỉ là trong quá trình thực hiện giữa các ngân hàng lại phát sinh những khó khăn về liên kết.
Đồng thời anh ta cũng hứa sẽ coi trọng các yêu cầu của khách hàng, thông báo về ngân hàng của tỉnh, nghiên cứu cách giải quyết nhanh chóng vấn đề này.
Cuộc phỏng vấn kết thúc thuận lợi, Vương Xán cảm thấy rất vui. Cô đến văn phòng của Trần Hướng Viễn nói lời cảm ơn. Trần Hướng Viễn tiễn cô xuống, nhìn khuôn mặt tràn đầy niềm vui của cô cùng với đôi mắt dường như biết cười, trong lòng anh cũng có chút xúc cảm không thể gọi tên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!