Vương Xán ngây lặng nhìn về phía Trần Hướng Viễn đi lại gần mình, nhất thời cảm thấy hoảng hốt.
"Tại sao anh lại ở đây?"
"Nếu anh không đến đây tìm em, anh nghĩ mình sẽ mãi mãi mất em."
Giọng nói của anh dịu dàng, trầm ấm, như thể hòa vào cùng sắc đêm tĩnh mịch, Vương Xán chỉ cảm thấy toàn thân cứng đờ, không thoải mái.
"Thế nhưng… tại sao anh lại biết em đang ở khách sạn này?"
"Anh đã tới nhà em." Anh ngước mắt nhìn cô. "Nói một cách chính xác thì, vẫn là dưới chân nhà em."
Vương Xán bất giác mỉm cười khổ sở: "Thực sự không biết phải nói anh là cố chấp hay kiêu ngạo mới đúng?"
"Đó không phải là cố chấp hay kiêu ngạo, anh chỉ sợ nghe thấy lời từ chối từ em mà thôi. Anh thừa nhận, nghĩ quá nhiều mà hành động lại ít chính là một nhược điểm lớn của anh, anh đang nỗ lực hết sức để khắc phục đây."
Dưới ánh trăng sáng, ánh mắt anh dịu dàng hơn bất cứ lúc nào khác. Vương Xán khẽ thở dài một tiếng, nhanh chóng mềm lòng, cảm động. Cô nhớ lại buổi đêm muộn đó, anh đứng hút thuốc dưới nhà chờ cô, đây chính là sự xuất hiện và biến mất trầm lặng của anh, khiến cô nhận ra rằng, cô chẳng thể nào thôi nhớ nhung anh, đồng thời cũng sợ chỉ cần anh xuất hiện, nói vài câu, thậm chí chỉ một ánh mắt đắm đuối là cô sẽ không kiềm chế được, nhanh chóng đồng ý với mong muốn của anh.
Chính vì vậy, Vương Xán mới xóa bỏ nick của anh trên MNS, thử đoạn tuyệt với nhược điểm của bản thân. Nếu nói anh phải khắc phục sự bình tĩnh quá đáng của mình thì cô cũng phải khắc phục phòng tuyến tự bảo vệ được hình thành một cách vô cùng tự nhiên và bản năng.
"Thế là anh lại đứng chờ mãi dưới nhà em?"
"Anh đã nói với bản thân rằng, hút nốt điếu thuốc này sẽ gọi điện cho em, cho dù thế nào cũng phải hẹn em xuống gặp mặt nói chuyện, có điều khi vẫn còn một phần ba điếu thuốc, bố em đột nhiên lại xuống nhà, gõ cửa xe khiến anh cảm thấy vô cùng tự hối."
Vương Xãn tưởng tượng ra cảnh hai người đàn ông cô yêu thương đối diện với nhau, bất giác mỉm cười nói: "Bố em tính vốn ôn hòa, sẽ không nói gì anh đâu."
"Đúng thế, chú rất tốt, không hề mắng mỏ một người khách không mời mà tới như anh, lại còn mời anh lên nhà ngồi nói chuyện."
Vương Xán bất giác lo lắng. "Mẹ em cũng ở nhà đúng không?"
"Đúng thế, dì còn nấu nhiều món cho anh ăn, thực sự vô cùng ngon miệng."
"Hầy, thế mẹ em có hỏi anh cái gì không?"
Trần Hướng Viễn mỉm cười không nói, Vương Xán chỉ đành lắc đầu, tự mỉa mai: "Mẹ em đã quá lo lắng cho em."
"Anh rất thích không khí trong gia đình em, nhìn bố mẹ em, không khó để biết được em đã trưởng thành trong tình cảm yêu thương ấm áp của cha mẹ, cho nên tính cách mới ôn hòa, tốt đẹp như vậy."
"Em cứ cho rằng sau khoảng thời gian vừa rồi, anh đã hoàn toàn thay đổi nhận xét về tính cách của em, không còn cho rằng em là một người con gái dịu dàng, lạc quan có thể bao dung người khác nữa."
"Càng quen biết em lâu, anh lại càng thích tính cách của em."
Lời nói thẳng thắn thế này khiến Vương Xán không biết phải ứng phó thế nào, cô liền chuyển sang chủ đề khác "Bố mẹ em nói cho anh biết em đã đến Hạ Môn?"
"Hai người còn nói cho anh tên khách sạn mà em đặt trên mạng."
Vương Xán thật không ngờ người mẹ có cảnh giác cao độ như bà Tiết Phượng Minh lại có thể hào sảng nói hành tung của cô cho Trần Hướng Viễn nghe. Thế nhưng nhìn người đàn ông trước mặt mình, cô không thể không thừa nhận, anh hoàn toàn có khả năng lấy được lòng tin của người khác.
Trần Hướng Viễn cầm tay dìu Vương Xán ngồi xuống, đi vào trong lấy một ly cà phê cho cô rồi nói: "Xán Xán, chuyện tập đoàn Đỉnh Phong, tại sao em cứ giấu anh mãi?"
Vương Xán cảm thấy vô cùng kì lạ, thậm chí mấy ngày nay cô hoàn toàn không hề nghĩ tới chuyên tập đoàn Đỉnh Phong nữa, có điều lúc này nhắc đến, cô hoàn toàn không cảm thấy ảo não, buồn phiền nữa. "Cần gì phải làm khó anh chứ? Anh vừa đổi công việc, lại có quan hệ làm ăn cùng tập đoàn Đỉnh Phong. Hơn nữa…" Vương Xán do dự một hồi rồi nói tiếp: "Em đã nói rồi, em cần phải suy ngẫm, em cũng chưa thực sự quay lại cùng anh, em không muốn lợi dụng sự thiện lương của anh để làm anh phải khó xử."
"Lời nói này có nghĩa gì chứ? Em cho rằng anh thấy bạn gái gặp rắc rối liền cảm thấy hứng khởi, làm một kẻ tự cao tự đại cho rằng bản thân có thể trở thành người cứu cả thế giới sao?"
Vương Xán nhanh chóng lên tiếng: "Ít nhất thì anh cũng đã gánh vác hết mọi khó khăn, phiền phức cho Thẩm Tiểu Na còn gì?"
"Cái đó không giống nhau, Xán Xán."
"Em biết là không giống, em chỉ là… không muốn trở thành một Thẩm Tiểu Na khác trong cuộc đời của anh mà thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!