Một buổi chiều đầu năm mới, khi sắp được nghỉ phép, Vương Xán đang ngồi ngây người trước màn hình máy tính, Lí Tiến Hiên bước vào, gõ mạnh lên mặt bàn của cô: "Không có chuyện gì đấy chứ?"
Cô nhìn đồng nghiệp xung quanh bận rộn không ngừng, liền nói: "Còn có việc gì nữa chứ? Bây giờ cả tòa soạn này dường như chỉ có hai anh em mình là nhàn rỗi mà thôi."
"Sang quán Lục Môn đi, anh đợi xe người bạn, ngồi nhờ về thăm quê, tiện thể mời em ly cà phê."
Vương Xán chẳng còn tâm trạng nào để uống cà phê, nhưng biết Lí Tiến Hiên nhất định có chuyện gì đó không tiện nói trong phòng làm việc, nên đành chán nản gật đầu, sang quán Lục Môn cùng anh.
"Lúc nãy anh đã nói chuyện với phó chủ biên. Anh nói với ông ấy, lần này nếu phải xử lí thì hãy để anh gánh trách nhiệm một mình." Lí Tiến Hiên ra hiệu ngăn cản Vương Xán kháng nghị. "Hai chúng ta không cần thiết phải cùng bị cuốn vào chuyện này."
Vương Xán ảo não lên tiếng: "Em thừa nhận rằng em rất sợ hãi, có điều em không hề có ý định giả vờ đáng thương để anh phải một mình gánh chịu mọi trách nhiệm đâu. Tài liệu là do em với anh cùng tìm về, bài báo là do em chủ động tham dự, để anh một mình chịu mọi trách nhiệm thì thật quá đáng, em còn làm người được sao?"
Lí Tiến Hiên lại vui vẻ nói: "Anh cũng không định tỏ ra làm bậc anh hùng có nghĩa khí đâu. Có nhớ chuyện lần trước chúng ta đi phỏng vấn vụ làm giả rượu vang không? Lúc đó tình thế nguy cấp, em còn dám ra tay, mà anh không hề xuống xe tham gia. Lúc đó em trách anh không?"
"Đương nhiên là không trách. Anh ở trên xe, khả năng chúng ta thoát hiểm mới cao hơn đôi chút. Nếu anh tự ý lái xe đi mất thì em mới trách anh."
"Lần này đến lúc anh cần phải ra tay hành động rồi."
"Thôi bỏ đi, tại sao lúc nào anh cũng bắt em phải toại nguyện giấc mơ thành anh hùng sáng chói của mình thế?"
"Anh hùng sáng chói thì có ích lợi gì chứ? Cho dù là đối diện với chuyện gì, chúng ta cũng phải có phán đoán cơ bản, cố gắng giảm mức tổn thất xuống thấp nhất có thể. Còn về việc lựa chọn cách thức, nhìn trông hoành tráng, xử lí đẹp, dũng khí thì không quan trọng cho lắm."
"Thế nhưng…"
"Đừng có thế nhưng nữa. Nghe anh nói hết đã, anh đã nộp đơn từ chức với tòa soạn rồi, vậy nên chịu trách nhiệm gì đối với anh cũng không quan trọng."
Vương Xán ngây người đi một lúc mới lên tiếng: "Tại sao anh phải từ chức?"
"Thực ra anh đã có ý này từ lâu rồi. Đãi ngộ của tòa soạn với anh cũng không tệ, có điều lại đi theo con đường thị dân, các bài báo có chiều sâu hơn thì vẫn còn bị hạn chế. Cho dù không có vụ việc thị phi lần này, anh cũng không nhìn thấy không gian phát triển mình cần, cứ ở lại đây, có lẽ sau cùng anh sẽ là một lão giang hồ già nua mà thôi."
"Vậy anh có dự định xin việc ở đâu chưa?"
"Anh đã gửi hồ sơ đến một công ty truyền thông ở phía nam, cũng nhận được thông báo phỏng vấn, sau Tết, anh sẽ tới Quảng Châu."
Vương Xán cảm thấy hơi hỗn loạn, cô biết rằng năng lực của Lí Tiến Hiên xuất chúng, cũng có chút danh tiếng trong giới phóng viên ở vùng này, nhưng đi tìm công việc ở giới truyền thông phía nam cạnh tranh vô cùng kịch liệt cũng chẳng phải chuyện gì dễ dàng.
Lúc này, mọi thứ xung quanh đột nhiên yên tĩnh hẳn lại, cô cũng mơ màng trong giây lát, mới nhận ra điệu nhạc êm đềm đang phát trong quán cà phê bị ngưng lại, thay vào đó là một bản nhạc sôi động, rộn ràng. Các vị khách ngồi trong Lụcều ngạc nhiên ngước đầu lên nhìn, Tô San liền đứng lên trên bục rồi nói: "Chết mất thôi, Tiểu Lí, cho nhầm CD rồi, mau đổi cái khác đi."
Một giọng nam kích động vừa mới hát một câu với lời lẽ không rõ ràng đã bị ngừng lại ngay, âm nhạc chuyển thành tiếng dương cầm êm ru, bình hòa mà nho nhã, dường như xóa nhòa hết sự hỗn loạn, ầm ĩ khi nãy. Vương Xán nghe ngay ra đây là bản Dạ Khúc của Sopin, đương nhiên cô không thể nhận ra là do ai đánh đàn, nghĩ tới việc thưởng thức dương cầm của mình là do ai gợi ra, cô lại ngây người trong giây lát. Cô đang định nói thì thấy Lí Tiến Hiên ngây người nhìn Tô San đang đứng bên bục rượu.
Trên khuôn mặt xinh đẹp của chị đang hiện lên mấy phần mơ màng, dường như cũng đang chìm đắm trong giai điệu dương cầm.
Lí Tiến Hiên cảm nhận được ánh mắt của Vương Xán, liền thu ánh nhìn lại rồi nói: "Chiếc C đó chắc là do cô ấy mua, lần trước hẹn cô ấy đi xem kinh kịch, cô ấy có nói khoảng thời gian trước vô cùng yêu thích âm nhạc sôi động."
"Anh đã nói với chị ấy là anh sắp đi hay chưa?"
"Đợi lát nữa anh sẽ nói lời giã biệt cô ấy."
"Anh chỉ nói lời giã biệt sao?"
"Nếu không thì làm cái gì nữa?" Lí Tiến Hiên bật cười rồi nói thêm: "Sức tưởng tượng của phái nữ các em đúng là rất phong phú."
"Anh đã yêu thầm chị ấy lâu rồi, không nói ra thì đáng tiếc biết bao."
"Anh không thích một lời từ chối quá rõ ràng. Trước đây anh là khách quen của cô ấy, sau lần hẹn cô ấy ra ngoài, anh có thể được coi là bạn của cô ấy rồi. Nếu đã biết bản thân không có khả năng khác với cô ấy, anh đương nhiên sẽ không đem ý muốn của riêng mình để làm khó cô ấy."
"Cho dù thế nào đi nữa, anh cũng phải cảm ơn em Vương Xán. Nếu không phải em ép anh hẹn cô ấy đi xem kịch, anh có lẽ vẫn còn do dự, chần chừ mãi không quyết định được." Lí Tiến Hiên nói đùa: "Mấy chuyện yêu thầm này nói cho cùng cũng phải kết thúc vào thời điểm thích hợp."
Vương Xán miễn cưỡng mỉm cười nói: "Em không biết nên nói gì mới phải đây. Anh có thiên phú là một phóng viên giỏi, có lẽ sẽ tạo nên thành tích xuất sắc ở một bậc cao hơn trong sự nghiệp, thế nhưng đem theo cái lỗi ngớ ngẩn đó đi tìm công việc, e rằng sẽ ảnh hưởng đến anh đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!