Chương 27: (Vô Đề)

Sáng hôm sau, tuyết vẫn bay ngợp khắp bầu trời. Nhìn ra khoảng đất trắng xóa bên ngoài, Vương Xán than một tiếng: "Đẹp quá đi mất." Dùng xong bữa sáng, cô nhất quyết đòi đưa mẹ đến trường học, nhìn thấy bà đi vào cổng trường, cô mới tới tòa soạn.

Vương Xán cầm tờ báo buổi sáng đọc, bài viết của cô với Lí Tiến Hiên đã được đăng tải, chiếm đến nửa trang đầu, vị trí rất bắt mắt, biên tập đã sử dụng tiêu đề mà cô đề nghị, trông vô cùng hấp dẫn và thu hút sự chú ý của người đọc: "Phía sau chuyện giá một khu nhà hạ thấp đột ngột".

Tiêu đề bài báo đã nêu lên mặt khác của sự kiện giảm giá nhà đất của tập đoàn Đỉnh Phong. Việc giảm tới 50% giá nhà là hoàn toàn xác thực, thế nhưng những căn nhà này chỉ chấp nhận cách thức thanh toán một lần duy nhất, chứ không chấp nhận trả theo đợt. Cho dù khu nhà này được giảm giá sốc đến vậy, nhưng người mua nhà vẫn cứ quan sát tình hình nhiều hơn là mua. Những người trong ngành cũng giữ thái độ quan sát thận trọng với tình hình giảm giá đáng sợ này, không ai muốn theo đến cùng.

Còn theo điều tra của phóng viên, chủ quyền sở hữu mảnh đất này đã được chuyển nhượng, quyền sở hữu không rõ ràng, đồng thời đang dính líu vào việc kiện tụng, từ đó cho thấy tình thế bất lợi của tập đoàn Đỉnh Phong. Sau cùng, theo tiết lộ của một nhân viên cũ nào đó, nội bộ quản lí trong tập đoàn Đỉnh Phong đang rất hỗn loạn, khoản nợ lớn, tất cả những người đã theo Tư Tiêu Hán nhiều năm nay bỗng trở mặt với ông. Các vụ làm ăn lớn, hoành tráng của Đỉnh Phong trong thời gian một năm nay có nhiều điểm nghi vấn, cần phải điều tra sâu hơn nữa.

Vương Xán càng đọc càng đắc ý, nhìn Lí Tiến Hiên ngồi đối diện rồi nói: "Tuy nội dung em viết chỉ chiếm một phần nhỏ, nhưng vẫn cảm thấy rất thích thú."

"Đừng có vội vã mãn nguyện, bài báo này tuy chỉ nói về việc nội bộ tập đoàn Đỉnh Phong có vấn đề, thế nhưng bản thân anh lại cho rằng, Đỉnh Phong vẫn còn rất nhiều vấn đề phức tạp khác, kịch hay vẫn còn ở phía sau cơ. Anh dự định sẽ tiếp tục điều tra, định tiến sâu hơn nữa trong vấn đề này."

"Thế có cho em tham gia cùng nữa không?"

Anh nhoẻn miệng cười: "Chỉ cần em đồng ý, những chuyện cần phải điều tra còn nhiều lắm, anh đang cần người giúp sức đây."

Lúc này, MSN của Vương Xán hiển thị yêu cầu xin add nick, cô mở lên xem, hóa ra là Trần Hướng Viễn, cô liền chấp nhận, đồng thời cũng thấy khuôn mặt như phát nóng. Cô tự hối bản thân, trước đó xóa nick của anh đi thật ngô nghê chẳng khác gì một cô học sinh, nghĩ một hồi, liền chuyển bài báo điện tử này cho Trần Hướng Viễn xem.

Trần Hướng Viễn nhanh chóng đáp lại: "Anh đã đọc bài báo này rồi, lần đầu tiên thấy em viết bài dài như vậy."

"Không phải do một mình em viết đâu. Nói một cách chính xác thì chỉ có một phần ba là do em viết thôi. Anh thấy thế nào về bài báo này?"

"Không thể chứng thực, không thể bình luận. Đừng có xóa nick của anh, hỏi bất cứ điều gì khác cũng được."

Vương Xán cảm thấy buồn cười mà lại chán nán: "Yên tâm đi, em không hy vọng moi được thông tin gì từ anh. Có điều, muốn nói trước với anh một tiếng, sau đây em sẽ tiếp tục tra vụ việc này của Đỉnh Phong."

"Em cứ làm những việc mà mình thích làm. Anh ủng hộ em."

"Vậy nếu xảy ra mâu thuẫn với công việc anh đang làm thì sao đây?"

"Anh sẽ không bao giờ yêu cầu em phải từ bỏ nguyên tắc của mình."

"Ý ngầm của câu này chính là anh cũng sẽ không bao giờ vì em mà từ bỏ nguyên tắc của bản thân?"

Vương Xán gửi dòng chữ này đi liền cảm thấy hối hận, như vậy chẳng khác nào như đang thách thức anh, thực chẳng giống vởi phong cách hành sự của cô chút nào. Quả nhiên Trần Hướng Viễn im lặng một hồi không nói gì. Đúng vào lúc cô đang định đóng cửa sổ chat để làm việc thì anh liền trả lời lại.

"Anh thực sự chẳng biết cách dỗ ngọt em. Xán Xán, anh chỉ có thể nói với em rằng, hôm qua anh nói chuyện với Tư tổng về chuyện mà khiến cho cả hai bên cùng thấy khó xử. Thế nhưng anh vẫn thấy vui vì ông ấy đã hẹn anh, bởi vì như vậy, anh mới không để vuột mất em."

Vương Xán nhìn vào dòng chữ này, nhoẻn miệng mỉm cười. Người đàn ông này làm gì có chuyện không biết dỗ ngọt cô, anh biết cô muốn nghe điều gì nhất, tâm trạng của cô không ngờ bị anh nắm gọn trong lòng bàn tay. Cô đồng ý suy nghĩ về lời đề nghị quay lại của anh, có lẽ cũng chỉ là một chút õng ẹo mà thôi, cô cảm thấy vui vẻ nhưng cũng hơi lo sợ.

Tâm lý mâu thuẫn này khiến Vương Xán từ chối cuộc hẹn vào buổi tối của Trần Hướng Viễn. "Đường chẳng dễ đi chút nào, em phải đến đón mẹ, hôm khác tính sau nhé."

Trận tuyết hiếm gặp này kéo dài thêm một ngày một đêm nữa mới dừng lại. Hôm sau, đưa mẹ đến trường học xong Vương Xán quay về tòa soạn, Vương Xán còn chưa kịp sắp xếp lịch trình phỏng vấn của ngày hôm nay, liền bị phó chủ biên gọi vào phòng làm việc. Vừa bước vào phòng cô đã thấy Dương chủ nhiệm và Lí Tiến Hiên đang ngồi trong đó, thái độ vô cùng nghiêm trọng.

Phó chủ nhiệm nói với họ, tập đoàn Đỉnh Phong đã gửi thư của luật sư đến, nói rằng bài báo không xác thực, làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của tập đoàn, nếu không chính thức xin lỗi, đồng thời giải quyết những ảnh hưởng xấu thì sẽ khởi tố hai phóng viên viết bài.

Vương Xán nhất thời kinh ngạc vô cùng, "Chúng ta đã tìm kiếm đầy đủ chứng cứ, bài báo có gì không xác thực?"

Lí Tiến Hiên đưa thư của luật sư cho cô, cô vội mở ra đọc: "Thực đúng là nực cười, không ngờ lại có nhiều lý lẽ như vậy, tất cả những gì chúng ta viết đều xác thực cả."

Phó chủ biên vẫn giữ thái độ bình tĩnh: "Cố vấn pháp luật của chúng ta cũng đang nói chuyện cùng bên tập đoàn Đỉnh Phong. Hai người đừng cảm thấy quá áp lực, thế nhưng phải viết bản báo cáo trình bày về những điều nghi vấn do họ đưa ra, đồng thời ghi chú rõ ràng nguồn gốc thông tin, tuyệt đối không được để chút sơ hở nào cả. Nếu có những điểm viết theo ý kiến chủ quan thì cũng phải viết cho thật rõ ràng, cậu Dương hãy theo sát mọi chuyện."

Lí Tiến Hiên đã trải qua những việc tương tự nên lúc này vẫn giữ được bình tĩnh, sau khi bước ra khỏi phòng của phó chủ biên, anh liền an ủi Vương Xán: "Không sao đâu, anh nghĩ mục đích chính của việc này chính là làm giá cao, sau một hồi thương lượng sẽ giải quyết được thôi, không đến mức phải kiện nhau ra tòa đâu."

Chủ nhiệm Dương cũng nói: "Nói cho cùng bài viết đó cũng không hề tiết lộ tình hình thực tế gì cả. Có điều hai người phải làm báo cáo giải trình thật thận trọng, nới lỏng, nhường bước một chút, đợi sự việc này được giải quyết êm xuôi rồi tính sau."

Vương Xán tự mỉa bản thân chưa đủ trấn tĩnh, gật đầu thọ giáo. Sau khi quay về phòng làm việc, cô và Lí Tiến Hiên đều lật lại bút kí phỏng vấn, mở lại phần ghi âm, nhanh chóng viết bản báo cáo giải trình theo yêu cầu của chủ nhiệm Dương rồi nộp lên trên.

Tuy nhiên, sự việc phát triển nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi ngưứ, thái độ của tập đoàn Đỉnh Phong vô cùng kiên quyết, khoảng hai ngày sau, chủ quản thượng cấp liền gọi phó chủ biên lên họp, chủ nhiệm Dương nghe xong tinh thần của hội nghị liền nói với hai người họ tình hình không ổn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!