Ngày đầu năm mới, bỗng có một thông tin khiến cả giới bất động sản vốn đang trầm lặng phải kinh ngạc, tập đoàn Đỉnh Phong đi tiên phong hạ giá bất động sản, địa bàn giảm giá lại chính là khu vực dân cư mới gây sốt giá vào năm ngoái, mức độ giảm giá lên đến 50%. Vương Xán cầm tờ báo của tòa soạn khác trong thành phố, âm thầm kêu than.
Đối với cô mà nói, điều tồi tệ nhất đương nhiên không phải là giảm giá mà là khoảng thời gian này cô với Lí Tiến Hiên đang điều tra tập đoàn Đỉnh Phong, theo sát tất cả các nguồn tin đồn, thu thập rất nhiều tư liệu, đương nhiên hoàn toaàn không hề bỏ qua tin tức giảm giá đồn thổi trên mạng hai ngày trước. Thế nhưng mức độ giảm giá đưa ra quá mức tưởng tượng khiến cô bán tín bán nghi trước thông tin này, gọi điện thoại đến xin phỏng vấn ở tập đoàn Đỉnh Phong nhưng không hề nhận được lời đồng ý, lại chẳng có đủ chứng cứ về lời đồn nên chỉ đành nói chưa nhận được thông tin giá cả nào mới. Thế nên cô quyết định từ từ rồi tính tiếp.
Tuy nhiên, tòa soạn còn lại đã đăng bài báo này ngay vào ngày đầu tiên năm mới, tổng giám đốc tập đoạn Đỉnh Phong là Tư Tiêu Hán khi tiếp nhận phỏng vấn có nói, tin đồn hạ giá đã trở thành hiện thực, Đỉnh Phong sẽ nỗ lực hạ thấp giá nhà bị độn lên quá cao như trước kia, tạo phúc cho nhân dân trong vùng, đồng thời còn cung cấp một loạt những bức ảnh về nhà ở khu vực đó.
Để mất thông tin đối với phóng viên mà nói sẽ bị cấp trên trách mắng. Cô còn chưa kịp nghĩ ra đối sách thì chủ nhiệm Dương đã gọi cô với Lí Tiến Hiên vào phòng, dặn dò bọn họ chia thành hai nhóm ra ngoài phỏng vấn, nhất định phải viết được một bài có chiều sâu để gỡ gạc lại.
Vương Xán và Lí Tiến Hiên bất chấp giá rét bôn ba mấy ngày liền, đi phỏng vấn hết các nhân sỹ trong giới bất động sản, tìm tư liệu, nhưng Tư Tiêu Hán trước sau vẫn không chịu nhận lời phỏng vấn. Hôm nay, Vương Xán lại liên hệ với Tư Tiêu Hán lần nữa, khó khăn lắm mới gọi điện được, ông ta lại đưa lời thoái thác, lí do là một khi loan tin giảm giá đi, các phóng viên tìm đến xin phỏng vấn quá nhiều, hoàn toàn trái với nguyên tắc làm người phải thầm lặng của ông.
Điều này không làm khó được Vương Xán, cô mỉm cười nói: "Vốn dĩ tôi còn hẹn với Từ tổng, không phải tập đoàn Phong Hoa của bà Từ có mảnh đất ngay cạnh khu đất của ông sao? Muốn hỏi bà Từ có suy nghĩ gì trước hành động của ông, thế nhưng không đi tìm hiểu rõ cách nghĩ của ông, đến lúc đó e là bài viết sẽ thiếu tính khách quan."
Tư Tiêu Hán bật cười nói: "Ha ha, Vương tiểu thư làm việc rất chu đáo, vậy hai giờ chiều nay đến văn phòng của tôi nhé."
Thực ra Vương Xán đã đến tập đoàn Phong Hoa rồi, nhưng không thể xin phỏng vấn Từ Hoa Anh được. Bà Từ Hoa Anh vừa xuất hiện, nghe thấy câu hỏi của Vương Xán liền bật cười, sau đó gọi điện bảo trợ lí của mình là Thiệu Y Mẫn: "Vương tiểu thư, Thiệu tiểu thư vừa quay về sau kì nghỉ phép, vấn đề này cô ấy sẽ toàn quyền trả lời cô. Lần trước tôi ăn nói thẳng thừng, không giữ chừng mực bị hội đồng quản trị phê bình, lần này chắc phải giữ mồm giữ miệng một chút."
Thiệu Y Mẫn là bạn học của La Âm, Vương Xán đã gặp mặt từ trước đó. Cô cũng là đối tượng phỏng vấn mà Vương Xán rất hoan nghênh, có điều không giống với phong cách nói chuyện sảng khoái của bà Từ Hoa Anh, Thiệu Y Mẫn nói chuyện vô cùng cẩn trọng, khi phát ngôn giải thích rõ ràng, hợp lí và lưu tâm đến mọi mặt, gần như không cần phải chỉnh lí gì nhiều là có thể trực tiếp đăng bài.
Vương Xán không dám hy vọng lần nào cũng có thể nắm được dịp Từ tổng phát ngôn thẳng thắn, cho nên hoàn toàn mãn nguyện trước những đáp án thận trọng, thành khẩn mà không mang tính tiết lộ gì nhiều.
Buổi chiều, Vương Xán hội họp cùng Lí Tiến Hiên, đến tòa nhà ở trung tâm thành phố của tập đoàn nhà đất Đinh Phong theo lời hẹn từ trước, để gặp mặt Tư Tiêu Hán, Lí Tiến Hiên phỏng vấn không khác mấy so với những người khác, còn nhắc đi nhắc lại trách nhiệm với xã hội của giới thương nhân, sau đó tuyên bố rằng Đỉnh Phong hồi báo lại xã hội theo cách này chưa được, hoàn toàn không đưa ra câu trả lời chính thức trước những thắc mắc của họ, khiến họ cảm thấy chán nản.
Vừa nói chuyện được khoảng mười phút, ông liền nói có cuộc họp quan trọng, hai người bất lực đành phải nói lời tạm biệt.
Lí Tiến Hiên than dài, "Anh đã nói từ trước rồi, ông ta là lão giang hồ, không thể nào hỏi ra nội dung gì gây sốc đâu."
"Dù vậy cũng không thể không phỏng vấn được."
Vương Xán vừa lật bản thảo ghi chép phỏng vấn, vừa bước ra khỏi thang máy, rẽ sang một bên liền đâm trúng vào một người, ngước đầu lên nhìn không ngờ lại là Trần Hướng Viễn. Trần Hướng Viễn cũng kinh ngạc không khác gì Vương Xán liền đỡ lấy người cô, sau đó nhặt giúp cuốn sổ rơi dưới mặt đất.
"Xán Xán, chào em!"
Vương Xán nhận lấy cuốn sổ, rồi trả lời máy móc: "Chào anh."
Trần Hướng Viễn mặc bộ vest màu đen, cầm theo một chiếc cặp táp đựng hồ sơ, trên tay khoác một chiếc áo dạ, ăn vận quy phạm không khác gì trước kia. Vương Xán đột nhiên có chút cảm giác lạ kì, mặt mày ngô nghê chuẩn bị đi, thế nhưng Trần Hướng Viễn liền níu lấy cánh tay cô. Cô quay đầu lại, trong đôi mắt bình thản như không mọi ngày của anh bỗng hiện lên sự cầu khẩn thiết tha.
"Xán Xán." Anh gọi tên cô, nhưng dường như lại không biết tiếp theo phải nói những gì, sau một lúc bình ổn lại tâm trạng, anh mới nói thêm. "Em tới đây phỏng vấn à?"
Vương Xán gật đầu đáp: "Em đến phỏng vấn Tư tổng của tập đoàn Đỉnh Phong."
Trần Hướng Viễn cau chặt đôi mày rồi nói: "Anh cũng có hẹn với ông ta, cbàn một vài việc."
"Ừm, tạm biệt, em còn phải đến tòa nhà của tập đoàn đó để xem xét."
"Khu nhà đó ở vùng mới, giao thông bất tiện, hay là em đợi anh một chút, anh nói chuyện với ông ấy xong sẽ đưa em qua đó."
"Không cần đâu, em sẽ gọi xe tới đó." Vương Xán cúi đầu xuống nhìn bàn tay của anh, Trần Hướng Viễn đành phải buông ra. "Tạm biệt."
Vương Xán không chờ câu trả lời của anh, vội vã đi ra khỏi tòa nhà đó. Cô đột nhiên cảm thấy sợ bản thân mất kiểm soát, vậy nên chỉ biết phải rời khỏi đây ngay tức khắc, nếu không rất có khả năng sẽ gây ra những hành động nông nổi hơn nhiều so với việc xóa tên anh trên MSN.
Lí Tiến Hiên đuổi theo cô nói: "Này, bạn trai em có quan hệ nghiệp vụ với Tư Tiêu Hán thì tốt quá rồi, em xem liệu có thể hỏi han được thông tin gì không?"
Bên ngoài tòa nhà, cơn gió lạnh buốt da ập tới, Vương Xán thu lại tâm trạng khi nãy, nhìn anh lắc đầu. Lí Tiến Hiên nhận ra được tâm trạng khác thường của cô lúc này, không nói thêm điều gì nữa, gọi giúp cô một chiếc taxi rồi nói: "Vậy thế này đi, em tới khu nhà của tập đoàn Đỉnh Phong xem sao, anh sẽ tìm phó tổng vừa xin nghỉ việc tại tập đoàn Đỉnh Phong."
Khu vực mới này do luồng thông tin đầu tư hấp dẫn, cho nên tỷ lệ tăng trưởng xây dựng so với năm trước thậm chí còn vượt qua trung tâm thành phố, các nhà đầu tư đua nhau đổ vốn vào xây dựng, tòa nhà này kế tiếp tòa nhà kia, nhưng nói cho cùng dân cư vẫn thưa thớt. Tuy nhiên, bộ phận kinh doanh ở tòa nhà của tập đoàn Đỉnh Phong lại tập trung rất đông, xem ra thông tin giảm giá sốc này là một cách rất tốt để thu hút mọi người đến đây bất chấp tình hình thời tiết khắc nghiệt.
Vương Xán đã phỏng vấn trưởng phòng kinh doanh, những người tiêu dùng đến xem nhà. Cô ngồi trên chiếc xe điện trong công trường đến xem thực trạng khu nhà, lúc xuống khỏi xe, cả người lạnh toát như băng. Đi ra khỏi phòng kinh doanh, bất chấp cơn gió bắc lạnh giá, Vương Xán đi bộ đến tòa nhà cạnh bên, cô nghĩ nhân viên kinh doanh bình thường sẽ không có quá nhiều điều kiêng dè, thông thường sẽ dám phát biểu hơn các cấp lãnh đạo.
Quả nhiên, một cô nhân viên kinh doanh ở tòa nhà bên cạnh đã sắc sảo đưa ra một đoạn công kích trước thông tin giảm giá nhà của tập đoàn Đỉnh Phong, đồng thời cũng phát biểu một số suy nghĩ, cơ bản không có nhiều chứng cứ để xác thực. Tuy nhiên, như vậy cũng coi như công việc hôm nay của Vương Xán cũng có đôi chút thành quả đáng kể.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!