Chương 25: (Vô Đề)

Vương Xán ghé sát mặt vào cửa kính nhìn ra ngoài, đích thực những hạt tuyết tinh khôi đang nhẹ nhàng rơi xuống mặt đường. Trước ánh đèn sáng chói ở bên kia đường, hoa tuyết li ti đang không ngừng tung bay trong gió, thật phù hợp với cảnh mùa đông giá rét và băng giá này.

Cao Tường liền ngồi xuống trước mặt Vương Xán, nhân viên phục vụ không chờ anh lên tiếng gọi đã tự động bê tới một ly cà phê đen mà hàng ngày anh thích uống nhất.

Vương Xán âm thầm kêu khổ, trong lòng đột nhiên dâng trào cảm giác không mấy tự tại. Cô hoàn toàn không tự huyễn hoặc bản thân, thế nhưng không thể không thừa nhận, sau lần Cao Tường đặc biệt chạy tới cứu cô tại chỗ làm giả rượu nho, anh với cô đã không chỉ là mối quan hệ gật đầu chào hỏi nữa.

Vương Xán đang gặp khó khăn trong chuyện tình cảm, không có thời gian rảnh để suy nghĩ lung tung, sau khi đem chiếc áo vest anh ượn đi giặt khô, cô liền gửi một tấm thiệp cảm ơn qua chuyển phát nhanh đến quán bar của anh. Sau đó, cô rất ít khi sang quán cà phê Lục Môn, một phần cũng vì không muốn tình cờ gặp anh.

Tuy nhiên, Cao Tường lại không hề có bất cứ hành động nào biểu hiện cố ý muốn gặp mặt Vương Xán, thậm chí cũng chẳng gọi điện lại cho cô, điều này khiến cô nghi ngờ phải chăng bản thân đã quá đa nghi?

"Vết thương của cô đã khỏi hẳn chưa?" Cao Tường bình thản cất tiếng hỏi, dường như không hề để tâm đến sự ngần ngại nơi cô.

"Đã khỏi từ lâu rồi, để lại vết sẹo, có điều không rõ lắm." Vương Xán lấy lại tinh thần, cố gắng tỏ ra thản nhiên nhất có thể. "Thật không ngờ hôm nay tuyết rơi thật, hy vọng tuyết lớn một chút, như vậy mới thú vị."

"Cô muốn thấy tuyết lớn thì phải đến phương bắc. Có một năm tôi đến Hắc Long Giang thăm em trai, gặp đúng một trận bão tuyết, chỉ có thể nhìn rõ khoảng một mét trước mặt thôi, tuyết dày kín nhiều ngày liền."

"Nếu có cơ hội, đi trải nghiệm kiểu thời tiết khắc nghiệt như vậy cũng rất thú vị."

"Nói đến thời tiết khắc nghiệt, có vài người bạn hẹn tôi tháng hai sang năm cùng đến Nam Cực một chuyến, có điều lúc đó tôi lại đến Australia bàn chuyện làm ăn, chẳng thể nào sắp xếp thời gian được."

"Nam Cực, nơi đó có thể nhìn thấy chim cánh cụt, cực quang, không đi thì tiếc biết mấy."

"Nghe nói tháng hai là thời cơ tốt nhất để ngắm cá mập, còn cực quang không phải chỉ mỗi Nam Cực mới có thể nhìn thấy, ở Mạc Hà, Hắc Long Giang, rồi Na Uy và Canada tôi đều đã từng thấy rồi."

Trải nghiêm du lịch của Vương Xán có giới hạn, không tránh khỏi thốt lên ngưỡng mộ. "Cao tiên sinh trước đây đã từng đi nhiều nơi quá"

Cao Tường không hề nhân cơ hội này thể hiện hết trải nghiệm du lịch của mình, chỉ hỏi cô: "Vương tiểu thư thích đến những nơi như thế nào?"

"Những nơi mà tôi đã tới thực sự quá ít, cho nên bất cứ một nơi xa lạ nào trên thế giới này đều có sức hút mạnh mẽ với tôi. Năm nay tôi vốn định xin nghỉ phép ra nước ngoài chơi, đáng tiếc lại có nhiệm vụ phỏng vấn, không thể xin nghỉ được, chắc xong việc phải nói chuyện với lãnh đạo một chút, xem năm sau liệu có thể nghỉ bù được không, hy vọng tòa soạn sau này có thể cho tôi nhiều cơ hội ra nước ngoài công tác."

"Khi chúng ta còn trẻ, thường sẽ hy vọng có cơ hội đi nhiều nơi trên thế giới."

"Xin đừng làm tụt hứng của tôi, nói với tôi rằng muốn đi nhiều nơi trên thế giới chẳng qua chỉ là đi từ nơi mình cảm thấy đã quen thuộc đến mức chán ngán sang một nơi mà người khác cũng đang chán ngán thôi đấy."

Cao Tường mỉm cười nói: "Tâm trạng hiếu kì đối với những nơi xa lạ không thể nào đọng mãi trong mình được, cho nên cần phải trân trọng. Tôi sẽ không dội nước lạnh làm cô mất hứng đâu."

Vương Xán uống nốt hụm cà phê cuối cùng, đang định lên tiếng cáo từ thì nghe thấy Cao Tường hỏi: "Nếu vào dịp tết năm nay cô định ra biển thì có hứng thú sang Australia chơi một chuyến không?"

"Vào lúc đó ở nam bán cầu là mùa hè đấy, hy vọng tương lai sẽ có cơ hội."

"Nếu cô chịu đi cùng tôi, thì bây giờ phải làm thủ tục visa luôn."

Vương Xán ngây lặng người đi, nhất thời không dám tin vào đôi tai của mình, nhìn Cao Tường đầy nghi ngờ, nụ cười trên khuôn mặt anh càng lúc càng tươi tắn.

"Cách theo đuổi này rất lạ đúng không, Vương tiểu thư, nhưng mà, tôi rất chân thành…"

"Cao tiên sinh, tôi không hiểu rõ ý anh đang nói."

"Tôi muốn cô trở thành bạn gái của tôi." Cao Tường thẳng thắn đi vào trọng điểm vấn đề.

Vương Xán nhất thời không biết đáp lại thế nào.

"Xin lỗi, có phải tôi đã làm cô sợ không?" Cao Tường mỉm cười rồi nói thêm. "Tôi đang độc thân, không phải loại đàn ông trong nhà đã có vợ rồi ra ngoài ngoại tình đâu. Cô có thể suy nghĩ một chút, có gì nghi vấn thì trực tiếp hỏi tôi."

Cuối cùng Vương Xán đã có thể trấn tĩnh lại được, nỗ lực điều hòa lại nhịp thở của mình. "Cao tiên sinh, hôm nay trạng tôi không vui lắm, không có tinh thần nghe chuyện đùa của người khác đâu."

"Tôi đang thật lòng đấy."

"Anh thật lòng lấy chuyến du lịch Australia để mê hoặc tôi sao? Những người bình thường muốn ra nước ngoài du lịch tuy không dễ dàng, nhưng cũng không đến mức phải cúi đầu trước người khác vì lí do này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!