Chương 23: (Vô Đề)

Sau một thời gian chuẩn bị căng thẳng, hội thảo nghiên cứu tình hình nhà đất ở Hán Giang đã được tổ chức tại một khách sạn theo đúng dự định.

Cuộc hội thảo lần này nhận được tài trợ của một doanh nghiệp lớn trong thành phố, mời đến đây mấy vị đại diện thương nhân và nhà kinh tế học nổi tiếng trong nước, tất cả những cao thủ trong giới đều lên tiếng bình luận, có ý kiến quý giá, có ý kiến gây ngạc nhiên, không ít ý kiến lại đối nghịch với nhau, khiến cho buổi thảo luận càng trở nên đặc sắc, tinh tế.

Nguy cơ khủng hoảng kinh tế nước Mỹ đã ngày càng gây ảnh hưởng rõ rệt, so sánh với hội đàm vào lúc cuối xuân đầu hạ, lần này thái độ của các khách mời có phần thay đổi. Họ hết sức thận trọng, tỏ ra lạc quan, trịnh trọng giải thích chính sách của chính phủ hiện nay có tác dụng gì đối với việc phát triển bất động sản.

Trong hội nghị cũng tổ chức một cuộc phỏng vấn riêng rẽ, khi phỏng vấn đến người vừa đảm nhiệm vai trò phó phòng tín dụng ngân hàng thay Trần Hướng Viễn. Nhìn thấy người ta mặc bộ âu phục làm việc quen thuộc, Vương Xán bất giác ngây người trong giây lát.

Việc có mối tình ngắn ngủi cùng cô liệu có gây ra ảnh hưởng gì với người đó hay không? Có lẽ cũng đành để mọi chuyện trôi qua như vậy thôi. Không biết phải bao lâu nữa mới có thể khôi phục lại tình trạng bình thường như trước kia? Cái được gọi là bình thường phải chăng giống như khi chưa từng xảy ra chuyện gì? Nếu một chuyện tình thực sự đã từng xảy ra sau cùng biến mất không dấu tíchliệu chăng khiến con người ta bi thương, ai oán?

Những suy nghĩ này chợt hiện lên trong đầu Vương Xán khiến cô mơ màng, ngây lặng.

Hội nghị diễn ra quá nửa, di động của Vương Xán bỗng reo lên, là Hoàng Hiểu Thành gọi tới, cô ra ngoài nhận máy, tiện thể hít thở chút không khí trong lành. Anh nói rằng anh sắp đi công tác, sau đó trịnh trọng mời cô ngày mai cùng tới trường cũ ngắm cây bạch quả.

Vương Xán do dự một hồi, tâm trạng đang rối bời, đích thực nên ra ngoài hít thở không khí trong lành, thế nhưng bản năng lại mách bảo cô rằng vào lúc này đi lại quá thân thiết với Hoàng Hiểu Thành dường như không phải là hành động sáng suốt ấy.

"Ở hội thảo của trường, anh đã nhìn thấy lá bạch quả mấy ngày nay vừa đúng độ đẹp nhất, chỉ vài ngày nữa thôi gió lớn thổi qua, lá cây sẽ rụng hết đấy. Mọi thứ không chờ mình đâu, em đừng do dự thêm nữa."

"Thế nhưng sáng ngày mai em còn một cuộc phỏng vấn nữa, làm gì có thời gian đi tiêu khiển cùng anh."

"Sáng mai anh cũng phải đến trông hiện trường dự án, chúng ta hẹn nhau vào buổi chiu, anh sẽ tới đón em."

"Được thôi!" Vương Xán suy tính một hồi, ngày mai có cuộc phỏng vấn tại hội nghị, những cuộc phỏng vấn kiểu này thường chỉ cần mang theo một chút đồ, không tốn nhiều thời gian, phải sang tuần sau mới phải giao bản thảo, không cần viết bài gấp. "Không cần anh phải đón, chúng ta hẹn nhau ở cổng trường là được rồi. Ừm, em sẽ gọi điện cho anh. Được, gặp ở cửa nam nhé.

Bây giờ em đang có chút việc, không nói thêm nữa."

Vương Xán cdi dộng, quay người đẩy cánh cửa lớn đi vào phòng hội nghị, giọng phát biểu của khách mời vang vọng bên tai: "… Nhân tố của chính sách này mãi mãi là trọng điểm mà chúng ta cần phải suy ngẫm. Muốn thị trường nhà đất phát triển một cách lành mạnh thì cần phải chú trọng nhiều công tác khác nữa."

Cô lại tự nhắc nhở bản thân phải làm việc thật tốt thôi!

Ngày tiếp theo, đứng trước cổng phía nam trường đại học Khoa học tự nhiên mà trước kia Hoàng Hiểu Thành từng theo học, Vương Xán cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Trường đại học Khoa học tự nhiên cũng được coi là trường khá nổi trong nước, khuôn viên trường lớn, phía sau lại có một ngọn núi nhỏ trồng rất nhiều cây bạch quả, cứ vào tiết trời giữa thu thế này, chính là lúc lá cây bạch quả vàng rộ một khoảng trời, phong cảnh vô cùng tươi đẹp.

Trường Vương Xán học trước kia cách nơi này không xa, trước đây khi còn đi học, cô cũng thường xuyên cùng bạn học đến đây chơi. Sau khi yêu Hoàng Hiểu Thành, số lần cô tới đây càng lúc càng nhiều thêm.

"Em đang nghĩ gì thế?" Hoàng Hiểu Thành vội vã đến, thấy Vương Xán liền lên tiếng chào cô.

Vương Xán nhìn Hoàng Hiểu Thành, lại nhìn bản thân, không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Hôm nay, hai người không hẹn mà cùng mặc quần bò, đi giày thể thao, trông chẳng khác gì mấy nam nữ sinh viên trong trường. "Không ngờ chúng ta lại cùng giả trang thành sinh viên, quá mức vô sỉ."

"Từ sau khi tốt nghiệp, anh chưa từng quay về trường, nhìn đám sinh viên này là biết, cho dù ăn mặc giống chúng đến độ nào, cũng chẳng bao giờ có được tâm thái, tinh thần thoải mái, thơ ngây như chúng được nữa."

Đây cũng chính là cảm giác của Vương Xán, lúc nãy điều khiến cô cảm khái chính là những khuôn mặt vô ưu vô lo này. Cô lắc đầu lên tiếng: "Nhưng em lại không hề cảm thấy tiếc nuối vì chuyện này, nói cho cùng con người ai mà chẳng lớn lên, có được một vài thứ, lại mất đi một vài thứ khác, điều này là tất yếu."

"Nếu đánh mất đi thứ mà mình hoàn toàn không muốn mất thì phải làm sao?"

Vương Xán lặng người đi, rất khó để trả lời những câu hỏi mang hàm ý sâu xa kiểu này, cô chỉ đành nói: "Hiếm khi đến đúng lúc lá bạch quả đẹp nhất, chúng ta đi thôi, lên núi ngắm lá cây."

Thời tiết hôm nay thật tuyệt, trời ây trắng, ánh mặt trời sau buổi trưa hiền hòa, ấm nóng, làn gió mang theo không khí mát thi thảng thổi qua, khiến cho con người cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái, dễ chịu. Hai người đi dọc theo con đường hai bên đường trồng đầy cây, từ từ tiến ra phía sau trường học, tòa nhà giảng đường màu ghi phía trước, hai bảng thông báo dán chi chít những tờ quảng cáo màu xanh đỏ, sặc sỡ, những sinh viên nói chuyện cười đùa vui vẻ đi bộ hoặc đạp xe lướt qua… Những tháng ngày sinh viên vui vẻ mà giản dị cách đây không xa đó trông thật giống với cảnh tượng trước mắt. Chỉ có điều đi trên cùng một con đường đó, biết chắc rằng thời gian đó đã qua đi không bao giờ trở lại, hai người nhất thời lặng im không nói gì.

Lại đi qua một tòa nhà giảng đường, cả một cảnh tượng vàng kim chói rực hiện lên trước mắt, màu sắc rực rỡ tuyệt đẹp đó khiến con người ta bất giác phấn khởi hẳn lên. Đây chính là cảnh tượng mà Vương Xán yêu thích nhất, giống hệt như lần đầu cô đặt chân đến đây, chạy thật nhanh, thật nhanh, xông thẳng lên đỉnh núi, khi đứng lại đã mệt đứt hơi, tay chống đầu gối thở không ra hơi.

Bước chân của Hoàng Hiểu Thành không hề chậm hơn Vương Xán, nhưng tinh thần lại sảng khoái, hiển nhiên thể lực mạnh khỏe, dẻo dai hơn cô nhiều.

"Em thực sự già rồi, trước kia chạy lên núi không hề hấn gì, bây giờ lại thở gấp thành mức độ này, trời đất ơi."

"Em vừa khỏi cúm mà, mau ngồi xuống, lau khô mồ hôi đi, đừng để bị cảm lạnh nữa."

Hôm nay vẫn chưa phải cuối tuần, không có nhiều sinh viên lên đây đọc sách, thỉnh thoảng cũng có những đôi tình nhân quấn quýt, dạo bộ trên này, hoặc ngồi xuống hóng ánh nắng ấm áp ban chiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!