Ngày hôm sau Vương Xán đi làm, mới phát hiện ra rằng trong tòa soạn đã truyền nhau câu chuyện anh dũng của cô, hơn nữa tình tiết còn vô cùng phóng đại, khiến một đương sự như cô cũng thấy rất ngạc nhiên.
Lý Tiến Hiên luôn viết bài rất sâu sắc, nắm được tin tức trọng điểm là chuyện thường như cơm bữa. Lão Lương từng là quán quân đánh võ, cũng không phải lần đầu tiên chụp ảnh ở những hiện trường nguy hiểm, anh gần như là nhân vật truyền kì của tòa soạn. Duy chỉ có người thường ngày viết bài về tin tức bất động sản, hoàn toàn không liên quan gì đến mảng này như cô lại trở thành nhân vật được nói đến.
Sau khi tan sở, La Âm chạy đến phòng làm việc của Vương Xán, đòi lật chiếc áo len cao cổ của cô ra, nhìn kĩ vết thương rồi tỏ ra ngưỡng mộ nói, "Tớ từ nhỏ đã thích xem cảnh phim có anh hùng cứu mỹ nhân, mỹ nhân cứu anh hùng. Tiếc rằng, lúc tớ gặp đen đủi lại chưa từng thấy anh hùng từ trên trời rơi xuống, cũng chưa bao giờ gặp cảnh anh hùng bị nạn mà được tớ cứu giúp.
Chỉ trong một buổi tối, cậu đã thay tớ hiện thực hóa toàn bộ ước mơ tuổi thơ rồi."
Vương Xán cười: "Những cái này cậu nghe ai nói vậy? Tớ đã cứu ai nào?"
"Lý Tiến Hiên đã thuật lại toàn bộ sự việc cho tớ nghe rồi. Hơn nữa, hôm qua tớ đã đi thăm lão Lương. Anh ta nói đợi vết thương khỏi sẽ mời cậu ăn cơm, cảm tạ ơn cứu mạng của cậu. Cậu bây giờ sắp trở thành nhân vật truyền kì mới của tòa soạn đấy."
Vương Xán cầu khẩn nói: "Tớ cảm ơn họ đừng truyền tin nữa là tốt lắm rồi. Bài báo của Lý Tiến Hiên và những bức ảnh của lão Lương có được không hề dễ dàng là sự thật, nhưng tớ chẳng có công lao gì cả."
"Đi, đi, đi, tớ mời cậu uống café. Cậu phải kể chi tiết toàn bộ sự việc cho tớ nghe."
Vương Xán cũng không có chuyện gì, bèn cùng La Âm sang quán Lục Môn, đúng lúc chị chủ quán Tô San cũng có ở đó, đích thân đến hỏi thăm họ."
"Tôi mới nhập hạt café Indonesia ngon lắm. Hai cô có muốn thử một chút không?"
La Âm cười nói: "Không phải là chị không biết, bọn em chưa từng giỏi về khoản này. Cho dù là hạt café từ Indonesia hay Colombia thì bọn em đều không nhận ra. Cho em và Vương Xán mỗi người một cốc cappuccino là được rồi, không cần biết nó được nhập ở đâu đâu."
Tô San trách móc nói: "Uổng cho tôi coi cô là tấm biển sống cho quán, đào tạo bao năm như vậy mà vẫn không huấn luyện được một chút sở thích nào."
Lời này không sai. Mỗi bài báo thổ lộ tâm sự đều ghi rõ địa điểm tâm sự, tần suất xuất hiện trên mặt báo của quán café Lục Môn không hề thấp. Nhiều độc giả cũng thường xuyên đến đây uống café. La Âm bỗng trở thành khách luôn được ưu tiên ở đây. Cô cười, "Tô San, em không có sở thích về café thì sợ gì chứ. Dù sao em vẫn mãi là fan trung thành là được rồi.
Chị mang cho Vương Xán một suất điểm tâm tiramisu, coi như thăm hỏi cô ấy."
Tô San đồng ý, đi vào gọi đồ ăn. La Âm hỏi Vương Xán: "Bây giờ kể cho tớ về anh Cao đó, không phải trùng hợp qua đường đấy chứ?"
Vương Xán không có ý định giấu diếm gì La Âm, "Thật ra vì nghe tớ ở đó nên anh Cao mới vội vàng chạy qua. Hôm đó nếu không có anh ấy thì sẽ rất gay go."
La Âm tỏ ra như đang suy nghĩ gì đó, Vương Xán chột dạ nhìn cô, "Tớ và anh ta thật sự không có gì."
La Âm không nhịn được cười, "Cậu lại bắt đầu đấy, vội vàng giải thích gì với tớ thế? Anh ta có ý với cậu cũng là chuyện hoàn toàn bình thường."
Vương Xán băn khoăn, "Người ta làm việc nghĩa, chúng ta đừng tranh luận về anh ta nữa. Tớ thật sự không biết phải trả ơn anh ấy như thế nào?"
"Cậu chưa từng nghe câu mỹ nữ phải trả nợ anh hùng bằng ân tình sao?"
Vương Xán mặt rầu rầu không nói gì.
"Được rồi, không nói đến anh ta nữa. Lý Tiến Hiên và lão Lương trước nay đều rất cẩn thận, sẽ không dung túng để cậu cùng điều tra bí mật. Tại sao cậu lại tham gia cuộc điều tra nguy hiểm này? Mấy ngày gần đây cậu có chút kỳ lạ đấy."
Vương Xán im lặng.
"Hôm qua lúc tiếp độc giả tớ đã gặp bạn trai cậu. Anh ta ngồi đây uống café, nghe tớ nói mới biết cậu bị thương. Một người trông có vẻ bình thản như anh ta mà mặt biến sắc, bỗng dưng cuống quýt chạy ra ngoài. Anh ta đến thăm cậu chứ?"
"Tớ và anh ấy chia tay rồi."
Mặc dù đã có dự cảm nhưng La Âm vẫn không kìm được thở dài, "Hôm đó Thẩm Tiểu Na vẫn gây ra chuyện không vui à? Thật ra tớ thấy cô ta cứ điên điên khùng khùng, cậu đừng có quá để ý đến, không đáng đâu…"
"Họ không chỉ là anh em, cô ta và anh ấy đã từng đính hôn rồi."
Thông tin này làm La Âm kinh ngạc, nhất thời không biết nên nói gì.
"Tớ không có cách nào chấp nhận điều này."
"Quả nhiên anh em nuôi gì đó chính là nguồn gốc của sự nhập nhằng. Các cậu đã nói chuyện rõ ràng chứ? Nếu đó chỉ là một mối quan hệ đã qua trong quá khứ thì không nên phản ứng dữ dội."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!