Chương 20: (Vô Đề)

Trần Hướng Viễn ấn nút đi xuống tầng hầm gửi xe, Vương Xán kịp thời đưa tay ấn xuống tầng một.

"Xán Xán, xin hãy nghe anh giải thích."

Giọng Vương Xán lạnh lùng: "Anh có thể buông tay em ra rồi đấy. Rất đau."

Trần Hướng Viễn giật mình. Lúc này anh mới biết trong lúc vội vàng đã dùng sức. Anh vội nhấc tay cô lên xem, chỉ thấy cổ tay đỏ ửng. Anh giật mình, vội vàng nói, "Xin lỗi, anh vội quá, sợ em quay mặt đi là sẽ giãy khỏi tay anh rồi đi mất."

"Cảm ơn anh hôm nay đã cho em một niềm vui bất ngờ lớn đến như vậy. Nếu em không đi, lẽ nào còn lấy ghế ra ngồi sao?" Vương xán rút tay lại, cố gắng nhếch mép cười, "Tham gia bàn luận về chuyện chung thân đại sự, tiện thể cũng bình luận về em luôn sao?"

"Chuyện này không giống như em nghĩ đâu."

"Nói như vậy thì anh đã biết em nghĩ thế nào rồi sao?"

Lúc này thang máy đã đi đến tầng một. Vương Xán bước ra ngoài, Trần Hướng Viễn ngăn cô rồi ấn nút đóng thang máy, "Xán Xán, chúng ta lên xe, tìm một chỗ nào ngồi nói chuyện rồi hãy quyết định giận anh có được không?"

Trần Hướng Viễn kéo Vương Xán lên xe. Vương Xán lúc này mới nói, "Đến ven sông đi!"

Trần Hướng Viễn theo lời Vương Xán lái xe đến một chỗ không xa ven bờ sông. Hai người xuống xe, đi vào công viên bên bờ, gió trên sông ùa đến đem theo hơi nước chát chát mà mát mẻ.

Vương Xán không ngồi lên chiếc ghế dài mà đi qua bãi sông, bước xuống phía dưới. Bước chân ngày càng nhanh, khi bước đến bậc thềm ở ban công ngắm sông cô mới dừng lại. Nước sông vẫn dập dềnh trong đêm tối.

Trần Hướng Viễm ôm Vương Xán. Cô liền lấy tay ra hiệu anh dừng lại và giữ khoảng cách với anh.

"Được rồi, chúng ta nói chuyện. Bắt đầu từ đâu đây?"

"Chú Thẩm và cô Lưu vài ngày trước có đến nhà anh nhắc đến chuyện để anh kết hôn với Tiểu Na, sau đó đến công ty Tín Hòa làm việc. Anh đã từ chối rõ ràng rồi."

"Em không hề có ý định truy vấn anh từng chút một, thế nên, nếu anh thật sự có thành ý muốn nói chuyện với em thì xin đừng lảng tránh vấn đề chính."

Trần Hướng Viễn trầm mặc. Anh không biết Vương Xán đứng ở cửa nhà Thẩm gia bao lâu, nghe được những gì. Thế nhưng anh biết, anh không thể nói một cách qua loa đại khái tất cả mọi chuyện được.

"Anh và Thẩm Tiểu Na đã từng tính đến chuyện kết hôn, ba năm về trước."

Mặc dù đã nghe mẹ của Thẩm Tiểu Na nói đến, nhưng câu nói được thốt ra từ chính miệng Trần Hướng Viễn vẫn làm Vương Xán bị chấn động. Cô mở to mắt nhìn anh.

"Xin hãy nghe anh nói hết, Xán Xán. Anh thực sự chỉ coi Tiểu Na là em gái, chuyện này không hề gạt em."

Nghe câu nói này của anh, Vương Xán chỉ muốn hét thật lớn. Thế nhưng cô khẽ hé miệng, thất vọng phát hiện ra rằng, cô nhất thời không thể nói được lời nào, chân lại như mềm nhũn ra. Trong đêm khuya, mặt cô tái nhợt. Trần Hướng Viễn lo sợ, đưa tay ra đỡ cô.

Vương Xán cố gắng hít thở để bản thân bình tĩnh lại, "Nếu cô ấy không thay đổi suy nghĩ và hủy hôn, hai người có lẽ đã kết hôn được vài năm rồi. Anh sẽ phải thừa nhận, đây hình như không phải là chuyện có thể xảy ra giữa hai anh em. Nếu anh em mà nói đến chuyện kết hôn, đó gọi là loạn luân."

"Xảy ra chuyện này là có nguyên nhân. Năm đó Tiểu Na hai mươi hai tuổi, hẹn hò với một cậu bạn. Bố mẹ cô ấy kiên quyết phản đối. Nhưng cô ấy lại yêu rất say đắm. Sau khi thất tình, hành động của cô ấy rất… khác thường, bị quở trách không ít và mâu thuẫn căng thẳng với người nhà cô ấy."

"Thế là đành để anh ra mặt an ủi cô ấy. Điều này thì em có thể hiểu, nhưng an ủi đến mức chia tay với bạn gái trước kia, lấy chính bản thân ra để giải quyết thì em vẫn không thể nào tưởng tượng được."

"Không phải như em nghĩ đâu. Anh chỉ là cố gắng làm cô ấy hiểu ra. Lúc đó tình cảm giữa anh và bạn gái có một chút vấn đề. Cô ấy… không thể chấp nhận anh dành nhiều thời gian cho Tiểu Na. Nhưng tình hình Tiểu Na lúc đó rất không tốt, anh không thể mặc kệ không quan tâm cô ấy."

"Thế nên anh đã đưa ra lựa chọn." Vương Xán lạnh lùng nói.

"Không, không có chuyện anh đưa ra lựa chọn, lời chia tay là do cô ấy nói. Anh rất có lỗi với cô ấy, chuyện này là anh không giải quyết trọn vẹn."

"Em vốn không muốn hỏi anh điều gì, nhưng có một chuyện, em nhất định phải biết, hy vọng anh trả lời thẳng thắn." Cô nhìn chằm chằm vào anh, "Anh và bạn gái trước đây qua lại được bao lâu? Sau khi cô ấy đề nghị chia tay, anh có thử níu kéo không?"

"Cô ấy và anh là bạn học, bọn anh hẹn hò được gần hai năm…"

Trần Hướng Viễn đột nhiên dừng lại, ánh mắt như tối đi. Vương Xán cũng không hề giục anh. Cô quay đầu ngơ ngẩn nhìn bờ sông đối diện. Cách một mặt sông rộng lớn, phía xa xa là ánh sáng li ti của sao trời, các tòa nhà dọc bờ sông treo toàn là những biển quảng cáo sáng ánh đèn ne

-on, các loại màu sắc rực rỡ chói lóa đập vào võng mạc làm mắt cô có cảm giác đau nhói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!