Chương 19: (Vô Đề)

Sau khi rời phòng làm việc của Lâm Sắt Sắt, Vương Xán cùng La Âm đi dạo phố, mua vài bộ quần áo, sau đó tìm một nhà hàng nhỏ ăn cơm. Cô vẫn có chút cảm giác bất an, không kìm được liền hỏi La Âm:

"Cậu nói xem tớ có cần giải thích với Trần Hướng Viễn không?"

"Chỉ là ảnh chụp chung trong quan hệ xã giao thôi mà, làm gì đến mức phải giải thích." La Âm không đồng ý.

Vương Xán cũng thừa nhận, lúc đó cô hoàn toàn không chú ý đến việc có người đang chụp ảnh, cũng may không phải là tấm ảnh Cao Tường dìu cô lúc sau. "Sau đó tớ uống nhiều rượu, anh Cao đưa tớ về nhà, Hướng Viễn ở dưới nhà cũng đã nhìn thấy."

"Vậy cậu và anh Cao đó có xảy ra chuyện gì đáng phải giải thích không?"

"Tất nhiên không có gì, chỉ là đưa tớ về thôi." Ngừng lại một lúc, Vương Xán bổ sung thêm một câu, "Chỉ có như vậy thôi."

"Bạn trai cậu có cần cậu phải chủ động thắng thắn kể một chuyện không đâu mới yên tâm sao?"

Vương Xán bị câu hỏi làm cho im lặng. Tất nhiên, hôm đó Trần Hướng Viễn không hỏi gì hết. Cô cười gượng, "Tớ không muốn anh ấy hiểu lầm. Có lẽ tớ đã nghĩ nhiều quá rồi, chỉ là một bức ảnh, ai lại để bụng chứ."

"Vương Xán ơi Vương Xán, tớ thực sự không hi vọng thấy cậu cứ suy nghĩ mãi về chuyện được mất như thế. Thế nhưng trong tình yêu, mỗi người đều trải qua một vài lần ngốc nghếch mới có thể tốt hơn được."

"Giai đoạn vui vẻ đó của tớ đã qua rồi." Vương Xán buồn rầu nói, "Bây giờ tớ cảm thấy sự ngốc nghếch đó đang giày vò bản thân."

"Anh ấy làm cậu do dự sao?"

"Tớ… chỉ là không chắc chắn."

"Thời gian các cậu bên cạnh nhau chưa đủ dài, đừng vội khẳng định hay phủ định điều gì."

"La Âm, Trương Tân có từng làm cậu do dự không?"

La Âm nói một cách vô cùng thẳng thắn: "Lúc đầu tớ nhận thấy, anh ấy hoàn toàn không phải là người đặt trong trái tim đó. Ấn tượng lần đầu tiên của tớ về anh ấy rất bình thường, chúng tớ không có nhiều sở thích chung. Trong một khoảng thời gian dài, tớ đều nghĩ, anh ấy yêu tớ và tớ đang tận hưởng cảm giác được yêu. Thậm chí, nhiều lần tớ còn nghĩ, mình như vậy có phải quá ích kỉ và đang thỏa hiệp với thực tế không?"

"Xong rồi! Cậu đã bị bệnh nghề nghiệp, phân tích tất cả hành động xuất phát từ tâm lý, và phân tích bản thân cũng như vậy."

"Tớ nghĩ đây hoàn toàn không phải là thói quen nghề nghiệp. Ai cũng đều có những lúc hoài nghi bản thân, nhưng phân tích chính mình còn khó hơn phân tích người khác." La Âm lắc đầu: "Cũng may khoảng thời gian tớ mê muội không quá dài. Anh ấy đã dùng những điểm tốt của anh ấy dần dần làm tớ cảm động. Quan trọng nhất là anh ấy chấp nhận tất cả về tớ. Cả mặt tốt và cả mặt xấu anh ấy đều đón nhận, chưa bao giờ có ý muốn thay đổi tớ.

Tớ thừa nhận là tớ rất may mắn."

Vương Xán bị những lời nói của La Âm làm cho cảm động sâu sắc. Một lát sau cô mới nói, "Tớ thấy như thế rất hay, từ từ phát hiện những ưu điểm của một người, từ từ hiểu thêm về người đó. Thật ra mẹ tớ đã từng nói với tớ những lời tương tự, nhưng lúc đó tớ nghe không vào tai chút nào."

"Thường thì khi người ta không có cú ngã lộn nhào đau đớn thì sẽ không nhớ đến những lời mẹ nói." La Âm nhíu mày, nhìn Vương Xán vẻ trêu chọc, "Vương Xán, cậu và anh ấy không có chuyện gì đấy chứ?"

"Tớ không biết thế nào mới gọi là có chuyện. Chúng tớ không cãi nhau. Thật ra, tớ nghĩ tớ và anh ấy không thể cãi nhau được. Tính khí Hướng Viễn rất ôn hòa, rất bao dung với tớ." Vương Xán cười gượng, "Tớ chỉ là… rất không chắc chắn, tớ không biết anh ấy như vậy có thể coi là yêu tớ không, cũng không biết tớ có thể đáp ứng được cách yêu như vậy không."

"Thảo nào hôm qua tớ thấy ánh mắt cậu ngẩn ngơ, chào một tiếng mà cậu cũng không nghe thấy. Quả nhiên là có tâm sự. Hơn nữa, lại là một tâm sự phức tạp như vậy. Chúc mừng cậu!"

"Á, cậu còn vui vì nỗi buồn của tớ."

La Âm ra hiệu bảo Vương Xán đừng vội vàng, "Câu này của tớ không phải là nói đùa đâu. Không biết có phải sau khi làm phóng viên chuyên mục thổ lộ tâm sự, nghe quá nhiều chuyện không vui mà tớ luôn cảm thấy, trên thế giới này có lẽ tồn tại sự hòa hợp nhưng thực ra không nhiều. Giữa nam nữ luôn có quá trình không ngừng hòa hợp. Nếu không có do dự, chần chừ, ngược lại tớ sẽ thấy cảm nhận về tình yêu của cậu không chân thực."

"Nhưng bắt đầu của tớ và anh ấy rất tốt. Tớ đang nghi ngờ bản thân liệu có phải yêu cầu quá cao hay không, muốn chiếm hữu tất cả sự quan tâm của anh ẹ."

"Tớ chưa từng thấy một người nào lại không ích kỉ trong tình yêu. Thậm chí hành động còn có vẻ rất vô tư, rất nhiều trong số đó lại vì những đòi hỏi của chính bản thân mà thôi."

"Thế nhưng anh ấy đúng là rất tốt, rất giống mẫu người mà tớ mong đợi, thậm chí có lẽ còn tốt hơn. Ngoài việc anh ấy quan tâm Thẩm Tiểu Na có vẻ hơi quá ra thì tớ không tìm được nhược điểm khác nào của anh ấy."

"Nhưng, anh ấy có tốt đến thế nào thì cũng làm cậu do dự, đúng không?"

Vương Xán mỉm cười, "Tớ không biết phải khuyên cậu phải làm như thế nào. Vương Xán, tình yêu có lúc giống như khiêu vũ, hai bên đều phải cảm nhận được từng bước tiến lùi và mong đợi từ phía bạn nhảy. Quyết định bước nhảy tiếp theo phải như thế nào mới càng nhịp nhàng, quá trình này người bên cạnh không nên tham gia vào."

"Vẫn là một sự hòa hợp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!