Chương 17: (Vô Đề)

Trần Hướng Viễn ngồi trong xe, kinh ngạc nhìn khung cảnh trước mắt. Mấy ngày nay, anh luôn bận rộn, chạy đôn chạy đáo khắp nơi vì chuyện tiền vốn của Tín Hòa.

Bởi lẽ, vay vốn thông qua công ty bảo lãnh cần rất nhiều thủ tục phức tạp, thậm chí còn phải đi chiêu đãi tiếp khách. Đã nhúng tay vào, anh đương nhiên phải theo tới cùng. Toàn bộ thời gian, anh hầu như chỉ nghĩ đến việc này, không có thời gian để nghĩ đến những chuyện khác.

Anh đương nhiên biết Vương Xán sẽ không vui, nhưng vì bài báo của Vương Xán mà Thẩm gia có ý đối địch với cô. Đến bố mẹ anh sau khi nghe Thẩm Tiểu Na kể lại chuyện cũng sinh ra nghi ngờ bạn gái mới của con trai. Họ liên tục gọi điện, ép anh về nhà để hỏi cho rõ ràng về quan hệ của hai người.

Anh vừa mệt mỏi vừa bất lực giải thích: "Không phải như Tiểu Na kể đâu. Bài báo Vương Xán viết rất khách quan, có rất nhiều nguyên nhân làm Tín Hòa gặp khó khăn."

Mẹ anh nghe vậy có vẻ không hài lòng, nói: "Cô ta biết rõ quan hệ giữa con và nhà họ Thẩm mà viết bài báo đó. Làm sao mà có thể khách quan được?"

Trong khi đó, thái độ của bố anh có vẻ bình tĩnh hơn: "Hướng Viễn, cứ cho là cô ấy với nhà họ Thẩm không có gì, nhưng bài báo này sẽ ảnh hưởng đến con. Tại sao cô ấy lại không nghĩ đến?"

"Cô ấy hoàn toàn không biết việc con tham gia vào chuyện xin vay vốn của chú Thẩm."

Mẹ anh lại xen vào: "Cô gái này rõ ràng rất ích kỉ, chỉ cần có tin là muốn thể hiện tốt ở tòa soạn, hoàn toàn không nghĩ gì cho con cả."

Trần Hướng Viễn như bốc hỏa: "Bố mẹ đừng nghe Tiểu Na nói."

"Tiểu Na là muốn tốt cho con. Con bé biết con hay mềm lòng, luôn không muốn phê phán người khác. Vậy nên chuyện có lớn thế nào cũng một mình nhẫn nhịn. Trước đây…"

Bố anh hắng giọng, chặn lời vợ, "Đừng có nói tận đâu nữa. Hướng Viễn, con và cô gái đó chỉ mới qua lại với nhau một thời gian, có lẽ vẫn nên suy nghĩ kỹ một chút, rốt cuộc là có hợp hay không? Chuyện đại sự cả đời, qua loa là không được."

Trần Hướng Viễn rốt cuộc cũng không thể thuyết phục được bố mẹ, không can thiệp vào chuyện của mình. Sau đó, anh nói có việc, không ăn cơm, rồi đem tâm trạng hỗn loạn bước ra khỏi nhà. Vừa hay anh lại nhận được điện thoại của Vương Minh Vũ, muốn tìm anh uống rượu. Nhưng anh thật sự không có tâm trạng, "Xin lỗi, Minh Vũ, để hôm khác nhé."

Giọng Minh Vũ còn nặng nề hơn, "Hôm nay, cậu nhất định phải qua đây với tớ." Dừng lại một lúc, Minh Vũ bổ sung thêm, "Vu Lâm chính thức đệ đơn li dị tớ rồi."

Trần Hướng Viễn nghe vô cùng kinh ngạc, liền lập tức lái xe đến địa điểm đã hẹn. Đây là một quán ăn nhỏ gần trường học cũ của họ. Một chiếc cửa nhỏ không nổi bật, một quán ăn cũ kĩ, hơn nửa khách là sinh viên, ngồi uống bia, hút thuốc, nói chuyện,… không khí vô cùng náo nhiệt.

Minh Vũ ngồi một mình trong một phòng nhỏ, ánh đèn hiu hắt phía sau, trước mặt bày một đĩa lạc rang muối và một chai rượu trắng. Trên bàn, gạt tàn đã chứa đầy tàn thuốc. Thấy Hướng Viễn bước vào, Minh Vũ vẫn lặng im không nói. Nhân viên phục vụ đưa thực đơn đến, vẫn là hai trang giấy in, ép plastic đơn giản. Các món đều là những món ăn thường ngày, không có gì đặc biệt.

Trần Hướng Viễn gọi đại vài món. Đợi khi nhân viên phục vụ ra ngoài, anh mới hỏi Minh Vũ: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Vương Minh Vũ thở dài, nói một câu chẳng ăn nhập: "Hướng Viễn, tớ đang nghĩ lần cuối chúng ta đến quán này là khi nào?"

"Cậu nghĩ cái đó làm gì? Còn nhớ, khi nhận được tháng lương đầu tiên, cậu đã mời tớ đến nhà hàng sang trọng nhất để ăn. Thế nên làm gì ngó đến những quán ăn bình dân như thế này chứ. Chỉ có tớ ở lại trường, học nghiên cứu sinh là vẫn đến đây."

"Nhớ lại lần đầu tiên nắm tay Vu Lâm, chính là sau khi bước ra từ quán ăn này."

Trần Hướng Viễn cười buồn: "Thì ra cậu đang nhớ lại chuyện cũ. Cậu nói xem, rốt cuộc cậu và Vu Lâm đã xảy ra chuyện gì?"

Vương Minh Vũ nhấc chai rượu lên rót đầy chén của mình, lúc định rót cho bạn, Trần Hướng Viễn vội nói, "Trong chúng ta phải có một người tỉnh táo để lái xe chứ?"

Vương Minh Vũ cũng không cố ép, đưa chén lên làm một ngụm, "Cậu nhớ không? Trước đây, chúng ta chỉ có tiền uống loại rượu này, rẻ, nồng độ vừa phỉ. Lúc nãy nhìn ra bên ngoài, tớ thấy sinh viên bây giờ phung phí hơn chúng ta hồi đó rất nhiều, cứ gọi rượu Yến Kinh ầm ầm."

"Cậu đừng đánh trống lảng nữa." Trần Hướng Viễn vốn rất bình tĩnh, lúc này lại có cảm giác không nhẫn nhịn được, "Nói vào trọng điểm đi, Vu Lâm rốt cuộc…"

Giọng Vương Minh Vũ không hề thay đổi: "Vu Lâm bắt gặp tớ và người phụ nữ khác đi quá giới hạn."

Trần Hướng Viễn lờ mờ đoán ra, quan hệ vợ chồng cậu bạn thân nhất định có vấn đề. Nhưng khi chính tai nghe Vương Minh Vũ thừa nhận, anh sững người, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.

Thấy Vương Minh Vũ uống hết ly này đến ly khác, Trần Hướng Viễn ngăn lại nói, "Với tình cảm bao nhiêu năm nay của các cậu, sao cậu lại có thể làm những chuyện như vậy?"

Vương Minh Vũ đẩy tay Trần Hướng Viễn ra, ngửa cổ uống cạn chén rượu. "Đúng vậy! Khi cô ấy mười chín, mới bước chân vào đại học, chúng tớ đã quen nhau. Năm đó tớ mới hai mươi. Đến nay, đã tròn mười năm chúng tớ bên nhau."

Trong lòng Trần Hướng Viễn có vô vàn câu hỏi, nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu, chỉ đành giương mắt nhìn Vương Minh Vũ liên tục rót rượu uống. Nhân viên phục vụ nhanh chóng đưa thức ăn lên nhưng hai người lại không có tâm trạng để mà ăn uống. Tiếng ồn ào huyên náo vọng vào, hoàn toàn trái ngược với không khí yên ắng bên trong.

"Bố mẹ hai bên luôn giục bọn tớ nên có con. Bây giờ, chúng tớ cũng cảm thấy đến thời điểm rồi." Vương Minh Vũ im lặng một lúc lại nói, "Mẹ cô ấy thậm chí còn bảo, bố mẹ tớ tuổi cũng cao rồi, sức khỏe không tốt. Nếu hai vợ chồng có con, bà sẽ từ Đông Bắc đến để trông giúp con cho."

Trần Hướng Viễn buồn rầu nói: "Cậu nói những chuyện này thì có tác dụng gì chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!