Chương 16: (Vô Đề)

Mặc dù đã đồng ý với Vu La Âm khuyên Trần Hướng Viễn từ bỏ can thiệp vào vấn đề tiền vốn của Tín Hoà, nhưng sau khi Vương Xán về đến toà soạn, để điện thoại trước mặt, mấy lần định gọi cho anh nhưng rồi lại thôi. Cô nghĩ đi nghĩ lại mà không biết nên nói thế nào để mở đầu cuộc nói chuyện này.

Với sự thông minh của mình, Trần Hướng Viễn không thể không nghĩ tới việc hành động này sẽ ảnh hưởng không tốt đến mình. Nhưng anh vẫn làm thì điều này có nghĩa là anh xem trọng lợi ích của Thẩm gia còn vượt xa tiền đồ sự nghiệp của mình.

Sau khi một lần nữa đưa ra kết luận, Vương Xán không dám nói với Trần Hướng Viễn, để anh tự lựa chọn.

Cô biết trong mắt người khác, cô luôn là người vui vẻ, đơn giản. Thế nhưng trong tình yêu, sự suy tính được mất của cô cũng nghiêm trọng như vậy. Nhận thức được điều này đã đủ làm cô chán nản lắm rồi.

Cô gọi điện cho La Âm. La Âm đang bận bịu trong căn nhà mới, các nhân viên lắp đặt thiết bị không ngừng tới bàn bạc với cô về chuyện nguyên liệu. Cô không muốn làm ảnh hưởng đến La Âm, hẹn sau khi tan sở sẽ tranh thủ thời gian nói chuyện rồi nhanh chóng kết thúc cuộc điện thoại.

Vương Xán ngồi ngây ra ở văn phòng rất lâu, nhớ ra tối nay phải tham gia cuộc kiểm định rượu của Cao Tường. Trong thiệp yêu cầu rõ là phải ăn mặc trịnh trọng đến dự, cô đành về nhà thay quần áo.

Những dịp để Vương Xán mặc lễ phục không nhiều, nhưng những cô gái trẻ luôn thích xinh đẹp, luôn chuẩn bị ình vài bộ quần áo thỉnh thoảng còn mặc. Chỉ có điều tâm trạng của Vương Xán hôm nay rất kém, thực sự không thể nói là tinh thần thoải mái như mọi khi. Cô đem tất cả quần áo ra ướm vào người, gẩy gẩy vài bộ treo trên móc rồi lấy bừa một bộ váy dạ hội bằng lụa màu xanh nước biển cô mua lần trước mà chưa có cơ hội mặc.

Vương Xán vốn định trang điểm, nhưng sau khi ngồi trước gương, cô vẫn không lấy lại được tinh thần. Cúi đầu xuống, nhìn thấy lọ nước hoa Thẩm Tiểu Na nhờ Trần Hướng Viễn đưa ình, cô càng không có tâm trạng. Ngồi ngây ra một lúc, cô chỉ dùng một ít phấn trang điểm, thoa một chút son đỏ, chào bố mẹ rồi bước ra ngoài. Bà Tiết Phượng Minh vẫn quan sát kĩ càng con gái: "Bộ váy này con mua bao giờ vậy, mẹ chưa nhìn thấy con mặc.

Cổ hơi trễ quá đấy, tốt nhất là con mặc thêm một chiếc áo khoác nhỏ hoặc một chiếc áo lửng."

Vương Xán cúi đầu nhìn lại mình: "Có lộ chỗ nào đâu mà mẹ bảo là trễ. Mẹ, con đi tham gia một bữa tiệc, yêu cầu mặc lễ phục tham gia chứ không phải là đi hẹn hò. Mẹ yên tâm, ở đó nhất định có nhiều người mặc còn thoải mái hơn con."

"Hôm nay con sao thế? Chẳng có chút tinh thần gì cả."

"Không có gì, con vội lắm, con đi trước đây."

Sau khi xuống lầu, Vương Xán cảm nhận được thời tiết thực sự đã sang thu, không khí mát mẻ, làn lụa mỏng bay bay trong gió, khí lạnh mơn man làn da cô. Vương Xán hối hận không nghe lời mẹ mặc thêm một chiếc áo lửng, nhưng vì ngại quay về nên cô đến thẳng khách sạn Fly – địa điểm tổ chức party.

Quán bar Fly cách nhà cô rất xa, ở cạnh một khu công trường ven hồ. Trong tưởng tượng của Vương Xán, cùng với sự mở rộng khu trung tâm những năm gần đây, nơi này từ một khu vực hoang vắng đã nhanh chóng trở thành khu phong thuỷ bảo địa ven hồ. Nhưng với diện tích lớn, lại là khu vực tập trung dân cư sát cạnh thành phố nên từ lâu việc giải phóng mặt bằng ở đây luôn trong tình trạng đình trệ.

Vương Xán rất ít tới đây nên không khỏi có chút buồn tẻ về cái quán bar đứng đơn độc này. Tất nhiên, cô càng không hiểu tại sao Cao Tường lại chọn nơi đây để tổ chức party.

Nhưng sau khi xuống xe, Vương Xán mới phát hiện ra rằng, quán bar này được cải tạo từ một xưởng ô tô, không gian rộng rãi, kết cấu thép xưa cũ được tận dụng một cách triệt để, phối màu chủ yếu trên nền màu đen, tạo cảm giác thời thượng, gợi cho người ta một cảm giác mới mẻ.

Vừa bước vào quán bar, Vương Xán đã nhìn thấy những ánh đèn nhấp nháy. Cô ngạc nhiên, bước chân dừng lại theo bản năng. Cô phát hiện ra có ba nhiếp ảnh gia đang chụp ảnh liền thầm nghĩ, không ngờ Cao Tường lại tổ chức hoành tráng đến vậy.

Phía trước quán bar có bục biểu diễn nhỏ, một nữ ca sĩ mặc chiếc áo hai dây lấp lánh đang hát một ca khúc tiếng Anh. Ở giữa quán có đặt vài bình rượu bằng gỗ, bốn phía bày những quầy thưởng thức rượu, trên quầy phủ những tấm trải bàn màu trắng, bày đủ các loại rượu nho. Nhân viên phục vụ mặc áo vest màu đen không ngừng rót rượu cho khách. Không khí sực mùi rượu, làm con người ta không uống rượu mà cũng có cảm giác như say.

Vương Xán nhìn qua quán bar, chỉ thấy những cặp nam nữ ăn vận toàn đồ hiệu, quần áo thoảng mùi nước hoa, vô cùng náo nhiệt, trong đó không thiếu những gương mặt nổi tiếng khu vực. Vương Xán tiếp tục ngạc nhiên về quy mô lớn của buổi party, nếu cô không đến, có lẽ Cao Tường cũng không để ý đến sự thất lễ của mình.

Nhưng đã đến đây rồi, Vương Xán chỉ có thể tuỳ cơ ứng biến. Cô nhìn xung quanh nhưng không thấy Cao Tường. Người thì đang xem biểu diễn, người thì đang nói chuyện với nhau, hầu hết các khu vực đều đã được bưng rượu đến. Cô bước đến trước một quầy thử rượu vắng người. Không đợi cô phải ra hiệu, nhân viên phục vụ đã rót nửa ly rượu nhỏ đưa cho cô, "Đây là loại rượu nho tinh khiết của Tây Ban Nha, chọn lọc từ những loại nho thượng hạng, bóc vỏ lên men, sau đó ép lấy nước, sử dụng công nghệ ngâm và phương pháp ủ truyền thống, dùng các bom gỗ cất giữ trong một thời gian hợp lí, có màu hổ phách tự nhiên, tạo hương vị độc đáo đặc biệt. Mời cô ngửi trước rồi thưởng thức."

Vương Xán đưa rượu lên mũi ngửi, mùi vị rượu có chút hương hoa quả tươi ngon và một vị ngọt khó diễn tả, hoàn toàn không giống với những mùi rượu nho cô từng uống. Mặc dù từ trước đến giờ cô không có sở thích thưởng thức rượu nho nhưng cũng bị thu hút liền nhấc ly rượu lên và nhấp một ngụm nhỏ.

Cảm giác khi rượu vào đến miệng hình như đã bị lẫn với hương thơm của một loại rượu khác với mùi vị cô vừa ngửi. Cô cố gắng tách đôi hai cảm giác này. Nhưng khi tiếp tục uống một ngụm nữa, vẫn không thể cảm nhận rõ hương vị này là do lúc ngửi hay khi uống. Bất giác, Vương Xán nâng ly lên rồi uống hết nửa ly còn lại.

Vương Xán không thể thử rồi đoán ra loại được đó rượu nào, chỉ nghe nhân viên phục vụ nói: "Loại rượu này có chút hương thơm của gỗ, hương vị vô cùng thanh nhã, cảm giác rất thanh và mềm, phù hợp cho phụ nữ thưởng thức."

Vương Xán nghĩ, việc này còn kì diệu hơn cả nhân viên bán nước hoa thao thao bất tuyệt nói về nước hoa này có mùi hoa nào, điều chế ra sao. Hơn nữa, đúng là có tác dụng biểu thị ngầm. Cô vốn luôn không biết cây cao su có hình dạng như thế nào, có mùi vị gì mà lại mơ hồ ngửi được mùi hương gỗ cao su.

Cho dù nói thế nào, loại rượu này đúng là rất thơm. Sau khi uống hết nửa ly rượu nhỏ này, cô bước đến trước quầy thử rượu khác. Ở quầy rượu này, nhân viên phục vụ cũng nói kiểu như vậy, anh ta đang giới thiệu với một người đàn ông, "… Vị thơm của dưa, vị ngọt của đào và hương thơm nhè nhẹ của gỗ cao su, các mùi hương này hoà trộn vào nhau tạo nên thứ mùi vị vô cùng khác biệt…"

Loại rượu nho này không giống với loại Vương Xán vừa uống. Với màu vàng kim, dưới ánh đèn loại rượu này rõ ràng rất mê hoặc lòng người. Cô nhấc ly rượu lên, phát hiện ra loại rượu này hơi sốc hơn loại rượu cô vừa uống. Có thể nhận ra sự khác biệt, cũng coi như cô đã tiến bộ hơn rồi.

Sau khi thử ba loại rượu, Vương Xán không còn lòng hiếu kì tiếp tục nữa. Cô nhấc bừa một ly, lách qua đám đông, đi đến vị trí sát cạnh cửa sổ. Ở chỗ này không nhìn thấy sân khấu biểu diễn, người cũng vắng hơn nhiều, dùng một tấm màn che nửa rõ nửa mờ, toàn bộ chỗ ngồi là những chiếc sofa nhỏ màu tím đậm. Khi vừa ngồi xuống, đã có cảm giác êm ái dễ chịu.

Yên lặng như vậy, Vương Xán bất giác lấy điện thoại trong túi ra xem. Đúng như dự đoán của cô, Trần Hướng Viễn không hề gọi điện hay nhắn tin đến. Nói một cách nghiêm túc, hai người không hề xảy ra tranh cãi, mặc kệ ai là người nhận lỗi trước, ai là người giảng hoà trước. Thực ra Vương Xán không sợ phải chủ động gọi điện cho anh, thế nhưng lại hoàn toàn không biết nên nói gì với anh.

Sau khi suy nghĩ kĩ, cô gửi đi một tin nhắn, hỏi Trần Hướng Viễn đang làm gì. Sau đó rất lâu, cô vẫn không nhận được tin nhắn trả lời.

Vương Xán buồn rầu cất điện thoại. Tình yêu bị rơi vào cục diện bế tắc này, cô còn cảm thấy khó khăn hơn cả danh sách các loại rượu tây, rốt cuộc phải làm thế nào, thực sự cô cũng không biết. Tâm trạng không tốt, cô vu vơ xoay xoay chiếc ly trong ánh đèn. Dưới khúc xạ của ánh điện, chất lỏng trong ly thuỷ tinh trong suốt hiện một màu hồng đào, vô cùng đẹp mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!