Chương 13: (Vô Đề)

Vương Xán bị tiếng chuông điện thoại ở phòng khách làm cho tỉnh giấc. Trời đã tối rồi, phải mất chút thời gian cô mới thích ứng với không gian mờ tối của căn phòng, mơ hồ nhìn lên tấm trần nhà lạ lẫm rồi tỉnh lại. Cô mâu thuẫn phân vân, xúc cảm lạ lẫm, lo lắng, cơ thể đau nhức, mệt mỏi không chút sức lực nên đã ngủ quên mất. Cô đang định rướn người lên thì bối rối phát hiện trên người mình không mặc gì.

Trần Hướng Viễn ấn nhẹ người cô xuống rồi nói: "Để anh."

Anh bước xuống giường lấy quần áo mặc lên người rồi lại nhặt quần áo của Vương Xán đặt cạnh gối cô. Vương Xán không dám nhìn thẳng vào anh, chỉ thấy mặt cô nóng bừng bừng. Tiếng chuông điện thoại của cô vẫn không ngừng vang lên ngoài phòng khách. Trần Hướng Viễn nói: "Để anh đi lấy cho em, chắc là ở trong ba lô của anh."

Trần Hướng Viễn vừa bước ra khỏi phòng ngủ, Vương Xán vội mặc quần áo với tốc độ nhanh nhất. Khi anh bước vào, chiếc điện thoại của cô vẫn đang đổ chuông. Vương Xán nhìn dãy số, quả nhiên là số điện thoại ở nhà. Cô vội nghe máy, giọng mẹ vừa lo lắng vừa tức giận: "Sao con không nghe điện thoại? Mẹ và bố con sắp lo lắng đến chết đây."

"Con xin lỗi mẹ, con ngủ quên mất, không nghe thấy. Vâng, con không sao." Vương Xán mơ hồ trả lời: "Sắp đến nhà rồi, vâng. Con về nhà ăn tối."

Vương Xán căn bản không dám nhìn Trần Hướng Viễn, luống cuống chạy ra ngoài sắp xếp lại ba lô. Điện thoại bị rơi xuống đất, cô cúi người nhặt. Chiếc ba lô chưa kéo khóa nghiêng đi, tất cả đồ đạc trong ba lô đều rơi hết ra ngoài. Trần Hướng Viễn quỳ xuống nhặt từng đồ cất vào ba lô, sau đó đứng lên ôm chặt Vương Xán đang chân tay lóng ngóng. Côội vàng nói: "Em phải nhanh chóng về nhà."

Anh không buông cô ra. Vương Xán ngạc nhiên ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của anh, cô lại lúng túng đỏ mặt. Anh vẫn im lặng ôm chặt cô, cái ôm mạnh mẽ này làm cô bình tĩnh trở lại.

Vương Xán tự nói với chính mình, chuyện dù sao đã xảy ra rồi, cũng không cần phải hối tiếc nữa.

Điều duy nhất làm cô lo lắng là chuyện này có khả năng sẽ dẫn đến những hậu quả khó lường. Tất nhiên, cô hiểu những kiến thức sinh lí cần thiết, cô biết mình đang ở trong thời kì an toàn, mà Trần Hướng Viễn đã có những biện pháp ngăn ngừa khả năng lớn nhất, nhưng trong lòng vẫn lo sợ bất an.

Trần Hướng Viễn dường như cảm nhận được Vương Xán đang nghĩ gì: "Xin lỗi, Xán Xán. Hôm nay anh đã quá kích động rồi. Anh sẽ có trách nhiệm với em."

"Cái em cần không phải là chịu trách nhiệm." Cô dụi đầu vào lòng anh, buồn bã nói: "Em không phải là đứa con gái không biết gì, bản thân em có thể tự chịu trách nhiệm về hành vi của mình."

"Anh không có ý đó. Anh vốn định thong thả đến với em, thế nhưng…" Anh quay mặt cô lại, nhìn cô đắm đuối: "Em đã làm anh mất kiểm soát rồi!"

"Anh có hối hận không?"

"Hoàn toàn không hối hận. Anh chỉ hi vọng mình có thể làm em không hối hận." Trần Hướng Viễn cười, hôn nhẹ lên môi cô: "Xán Xán, anh yêu em."

Nghe được câu nói của anh, Vương Xán rất vui, ôm chặt lấy anh hồi lâu mới nhẹ nhàng nói: "Đưa em về nhà đi."

Về đến nhà, Vương Xán không tránh khỏi cảm giác trống rỗng. Những lời giáo huấn thường ngày của mẹ bỗng nhiên đồng loạt xuất hiện trong đầu khiến cô có cảm giác tội lỗi. Cô né tránh cái nhìn của mẹ một cách bản năng, viện cớ ngồi xe nửa ngày trời nên đi tắm trước.

Vương Xán tắm rất lâu mới bước ra ngoài. Bà Tiết Phượng Minh đã làm xong bữa tối từ lâu. Ba người ngồi trước bàn ăn, bố mẹ hào hứng hỏi cô đi chi thế nào, cô cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại, lấy tinh thần kể cho họ nghe về chuyến dã ngoại, về phong cảnh trên đường đi.

Ăn tối xong, cô lắc eo nũng nịu nói: "Mệt rồi, mệt rồi! Con đi ngủ trước đây, mai còn phải đi làm nữa."

Tất nhiên, cho dù là nằm trên giường nhưng Vương Xán không dễ đi vào giấc ngủ. Bây giờ cô đã có thể hiểu được những kinh nghiệm được nói ra từ miệng người khác, từ những quyển sách và trải nghiệm thực tế là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Trong ánh sáng ảm đạm và êm dịu, dường như đã sinh ra một xúc cảm như những luồng điện vô hình từ ngón tay của anh đến cổ cô. Cái ôm chặt và nóng bỏng ấy dường như làm cô nghẹt thở; những lời nói thì thầm nhỏ nhẹ bên tai là những lời mà cô không tưởng tượng được do Trần Hướng Viễn nói; những cái vuốt ve âu yếm, sự giao hòa thân thể làm cô run rẩy…

Vương Xán có không ít lý thuyết và những hiểu biết được truyền thụ gián tiếp. Cô được biết, thông thường lần đầu tiên sẽ có cảm giác sung sướng đến nỗi thấy mình như sắp lìa cõi đời. Những điều ấy cô biết qua ngôn tình của Đài Loan hoặc tiểu thuyết lãng mạn phương Tây. Trong cuộc sống hiện thực thì xác suất ấy dường như là con số không. Lần đầu tiên của cô cũng như vậy, nhưng hoảng loạn nhiều hơn xúc cảm, đau đớn nhiều hơn khoái cảm.

Tuy nhiên, cảm giác hai trong một đó lại vô cùng chân thực và mạnh mẽ.

Nghĩ đến câu nói nổi tiếng của Trương Ái Linh về suy nghĩ trong lòng của người con gái, cô bỗng đỏ mặt rồi có chút tự trách mình. Cô nghĩ, đứng trước một người đàn ông, cho dù có cảm động đến đâu thì cũng nên giữ lại tất cả. Chỉ là cô không thể ngờ được rằng, đắm chìm vào tình yêu thể xác còn khó cưỡng hơn cả động lòng.

Tại sao có người lại thản nhiên cảm nhận khoái cảm của xác thịt mà vẫn giữ được tự chủ. Còn cô, dường như giống một người con gái truyền thống, để trái tim đi cùng với cảm xúc về thể xác.

Hồi còn đi học, môn logic Vương Xán học không đến nỗi nào. Nhưng những suy nghĩ này lại làm cô hỗn loạn. Cô nghĩ, có lẽ muốn phân tích tình yêu thì chính cô đã uổng công rồi. Không ai biết rằng cô đã lặng lẽ bước vào giai đoạn vô cùng quan trọng trong cuộc đời. Mặc dù mẹ cô là người luôn luôn theo dõi quan sát từng hành động nhỏ của con gái nhưng hàng ngày vẫn là một cô giáo sớm tối ở trường.

Đây là lần đầu tiên Vương Xán có một bí mật chỉ thuộc về riêng mình. Cô nghĩ, thật ra con người ta muốn có một chút bí mật cũng không phải là khó khăn lắm. Nhưng chút bí mật này của cô so với những tin tức nóng hổi mang tính thời sự ở tòa soạn, thì bí mật đó chỉ là chuyện vặt.

Vương Xán đi phỏng vấn về, vừa ngồi xuống ghế chuẩn bị viết bài thì Lý Tiến Hiên bước thẳng đến chỗ cô ngồi nói rằng đồng nghiệp của họ, phóng viên chuyên mục thổ lộ tình cảm – Ngô tĩnh đang gấp rút đính hôn và nộp đơn xin thôi việc.

Vương Xán thường xuyên đến chỗ La Âm, tất nhiên quen biết Ngô Tĩnh.

"Á, mới qua một cuối tuần thôi mà trên thế giới đã đổi mặt trăng mặt trời rồi sao? Trước đây tôi chưa từng nghe cô ấy nói có bạn trai. Hơn một tháng trước, hình như trong lúc tôi và La Âm trao đổi về lắp đặt thiết bị trong nhà, cô ấy còn nói với tôi, cô ấy không vội kết hôn, chuẩn bị biến mình thành Thánh đấu sĩ, tuyệt đối không đồng ý kết hôn mà. Sao tự dưng lại đính hôn vậy?

Lý Tiến Hiên cười thành tiếng: "Tiến sĩ đại học Harvard, phó tổng tài phụ trách các công ty công nghệ cao lên sàn tại khu vực Châu Á của sàn giao dịch chứng khoán Hoa Kì (NASDAQ: viết tắt của National Association of Securities Dealers Automated, sàn giao dịch lớn nhất thế giới). Tôi đã đọc qua tài liệu, tính sơ sơ, tài sản nhà anh ta cũng phải hơn chục tỉ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!