Chương 11: (Vô Đề)

Đúng như Hà Lệ Lệ dự báo, Hoàng Hiểu Thành tiếp tục đến Hán Giang. Khi anh gọện đến, Vương Xán có chút do dự. Cô nói chuyện phiếm với anh một lát rồi dường như luôn tìm cớ để không phải gặp mặt anh, nhưng lại nghĩ đến lời hứa với Hà Lệ Lệ, cô đành nói: "Được, vậy bốn giờ chiều gặp anh ở quán Lục Môn."

Giờ này quán Lục Môn cũng không có mấy khách, không khí rất yên tĩnh, im lìm. Hoàng Hiểu Thành nhìn Vương Xán do dự gọi đồ điểm tâm, không nhịn được cười nói: "Em vẫn thích ăn đồ ngọt như ngày xưa."

"Con người không dễ có những sở thích lâu bền." Vương Xán đấu tranh tư tưởng một lát rồi lưu luyến bỏ qua loại bánh ngọt có hàm lượng calo cao hơn để gọi bánh cookie.

"Mấy ngày trước anh đi công tác ở Hàng Châu, đối tác mời anh đi uống trà ven Hồ Tây, gọi rất nhiều đồ điểm tâm. Anh chợt nghĩ nếu em ở đó chắc sẽ vui lắm."

Vương Xán mơ hồ nói: "Uống trà ven Hồ Tây thật là thú vị, phong cảnh có lẽ rất đẹp."

"Chỉ ngồi ngắm hồ, ngắm hoa sen, không có gì đặc biệt đâu."

"Thế mà anh còn nói không có gì đặc biệt sao? Anh đúng là có quá nhiều cơ hội đi công tác, nên ngắm chán rồi."

"Anh không có sở thích ngắm phong cảnh lắm. Nhưng cuộc sống của người dân Hàng Châu đúng là rất tốt. Đối tác đó của anh là một kiểu mẫu điển hình. Vẫn chưa đến mùa hè mà anh ta đã nói với anh là đợi đến mùa thu sẽ dẫn anh đến Mãn Giác Long ngắm hoa uống trà. Đến lúc đó anh mới biết thế nào là thưởng thức. Thật ra uống trà ở đâu chẳng qua cũng chỉ là một cốc trà, ăn cơm ở đâu cũng là một bát cơm thôi mà."

Vương Xán không đồng ý nói: "Làm sao có thể nói chúng giống nhau được. Ở những địa điểm khác nhau, với những người khác nhau đều có những cảm nhận không giống nhau."

Hoàng Hiểu Thành hình như nghĩ ra điều gì đó, cười nói: "Rất có lý! Thảo nào anh luôn nhớ đến quán mì ống đối diện trường em."

Vương Xán lúc đầu sững người nhưng rồi cũng hiểu anh muốn nói gì. Hai người trước đây đều là sinh viên, tiền cũng không dư dả lắm. Cô phải chiều theo khẩu vị của Hoàng Hiểu Thành, địa điểm cô thường xuyên ăn cùng Hoàng Hiểu Thành là món mì ống ở quán của người Lán Châu, mở đối diện cổng số hai trường cô.

Vương Xán vội chuyển chủ để: "Nghe nói mùa hè ở Hàng Châu cũng rất nóng."

"Ở đó không nóng bằng một phần của Ấn Độ, nếu em từng trải qua mùa hè ở đó thì đây cũng chỉ là chuyện nhỏ."

Vương Xán nói một cách ngưỡng mộ: "Có cơ hội ra nước ngoài công tác, anh giỏi thật đấy! Ở toà soạn em chỉ có phóng viên thể thao mới có nhiều cơ hội. Em đi làm hơn hai năm rồi, chỉ đi công tác ở mấy thành phố trong tỉnh mà thôi."

Hoàng Hiểu Thành cười nói: "Bọn anh đi công tác đều là đến hiện trường kiểm tra tiến độ công trình, giải quyết những vấn đề kĩ thuật. Có lúc bận đến nỗi không có thời gian uống nước, đi đi về về đều vội vàng, cũng không có thời gian thăm quan. À, đúng rồi. Anh có mua quà cho em đấy."

Hoàng Hiểu Thành lấy ra một chiếc hộp rất đẹp, mở ra rồi đưa cho Vương Xán. Bên trong là một chiếc dây chuyền Lục tùng thạch được làm thủ công, nhìn có vẻ rất tinh xảo và đặc biệt. Mặc dù đã đc Hà Lệ Lệ nói từ trước nhưng Vương Xán nhất thời vẫn không biết nên nói gì.

"Thứ này không hề đắt đâu." Hoàng Hiểu Thành vô tư nói: "Anh đem từ Ấn Độ xa xôi về cho em đeo chơi, tuyệt đối không được từ chối đâu đấy."

"Thật là phiền quá." Vương Xán nhớ ra nhiệm vụ của mình, cô hỏi anh: "Xem ra công việc của anh rất bận, phần lớn thời gian đều đi công tác."

"Đúng vậy, hôm nay anh đến đây, chiều lại phải về Thượng Hải. Cả ngày cứ bay qua bay lại, người mệt nhoài. Thật ra anh định thay đổi một chút."

"Thay đổi về mặt nào?"

"Tiểu Xán, thế là em vẫn quan tâm anh sao? Anh vui quá." Hiểu Thành nhìn sắc mặt của Vương Xán, giơ tay giả động tác đầu hàng: "Đừng giận, anh không nói đùa nữa. Hiện tại công ty phát triển rất nhanh. Sang năm có thể sẽ mở thêm văn phòng ở Trung bộ, địa điểm không phải Hán Giang mà là thành phố bên cạnh. Anh định xin điều chuyển về đó."

Anh chủ động nhắc đến chuyện này, Vương Xán cũng nhanh chóng tiếp lời: "Nếu làm việc với công ty nước ngoài, ở lại tổng công ty không phải sẽ có nhiều cơ hội phát triển hơn sao?"

Hoàng Hiểu Thành không nhịn được cười: "Chắc em đã nói chuyện với Hà Lệ Lệ phải không? Những lời này chính xác là cô ấy khuyên anh."

Vương Xán lúng túng. Cô thầm nghĩ đã hứa với Hà Lệ Lệ là sẽ không nhắc chuyện của cô ấy với Hoàng Hiểu Thành, nhưng Hoàng Hiểu Thành vẫn như ngày xưa, nhìn có vẻ thờ ơ, nhưng thật ra lại vô cùng nhạy cảm. Cô có muốn vòng vo với anh thì đúng là không dễ.

"Hà Lệ Lệ trước giờ rất thích anh." Vương Xán quyết định nói hết: "Đừng nói với em là anh không biết gì. Cô ấy nhất định đã từng tỏ tình với anh."

Hoàng Hiểu Thành cười ngượng nghịu: "Làm gì đến mức khoa trương đến vậy chứ? Trước đây cô ấy chưa từng nói với anh. Đúng là anh không biết. Anh nói với em từ lâu rồi mà, anh và Hà Lệ Lệ chỉ là hàng xóm, là bạn học từ mẫu giáo, ngủ thì cùng lắm là ngủ ở hai chiếc giường nhỏ cạnh nhau, khủng khiếp hơn thì là lúc đó đi chung một nhà vệ sinh. Thế đã đủ triệt để xóa đi tất cả những ý nghĩ tốt đẹp trong anh rồi."

Vương Xán nghĩ lại những nhà vệ sinh không phân biệt giới tính hồi học mẫu giáo, cũng không nhịn được cười, lém lỉnh hỏi anh: "Hai người đã từng nhìn trộm của nhau chưa?"

Hoàng Hiểu Thành vốn không bị làm cho khó xử: "Có vẻ em đã nhìn trộm của nhiều bạn khác rồi?"

"Này anh, hiếu kì nhìn những người có cấu tạo không giống mình là chuyện bình thường mà."

"Anh chịu thua em, đến chuyện nhìn trộm của người khác mà em cũng đem ra nói một cách lý trực khí tráng (có lý chẳng sợ) như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!