*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trong hang động thạch nhũ tối đen, Hạng Huyền búng tay một cái, ngọn lửa màu kim hồng nhảy nhót, chiếu sáng bốn phía.
Tiêu Côn dựa vào bức tường đá ở đáy vực sâu sụp đổ, chậm rãi th* d*c, đang cố gắng nắn lại cánh tay bị vặn vẹo biến dạng của mình.
Hạng Huyền quan sát một lát, rồi bước tới. Tiêu Côn ngẩng đầu, ánh mắt đầy cảnh giác, không cho y đến gần.
Tiêu Côn đặt bàn tay phải lên cánh tay trái bị gãy, cắn răng đột nhiên vặn một cái, khiến xương trở về vị trí cũ. Hắn đau đến mức th* d*c dữ dội. Cánh tay trái hắn nổi lên một luồng lam quang nhàn nhạt, theo đó vai và cánh tay hoạt động, thế mà lại hồi phục bình thường.
Hạng Huyền nhìn thấy, không hỏi nhiều, vươn tay về phía Tiêu Côn. Đó là ám chỉ tạm thời hóa giải địch ý.
Nhưng Tiêu Côn không nắm lấy tay y, tự mình đứng dậy.
Trong sự tĩnh lặng này, Hạng Huyền lại ném trả một chiếc ba lô nhỏ. Tiêu Côn đón lấy, ném lại chiếc thẻ bài đeo eo của Hạng Huyền. Hạng Huyền lại ném sang một vật khác, chính là chiếc ngọc quyết hình rồng đeo eo của Tiêu Côn.
Vật về nguyên chủ, mỗi người tự cất giữ cẩn thận. Cả hai đều rất rõ ràng trong hoàn cảnh này, biến chiến tranh thành hòa bình mới là lựa chọn sáng suốt. Dù sao cũng không oán không thù, đánh nhau không còn ý nghĩa gì nữa.
"Ngươi vì Thiên Mệnh Chi Hạp mà đến?" Hạng Huyền cuối cùng cũng mở lời.
Tiêu Côn đánh giá Hạng Huyền, đôi mắt xanh xám của hắn toát ra sức mạnh hút hồn, khiến Hạng Huyền lại trỗi lên cảm giác choáng váng. Như thể đối phương đang nhìn thấu nội tâm mình, y theo bản năng giơ tay, che đi khuôn mặt.
"Đúng vậy." Tiêu Côn trầm giọng nói: "Khu Ma Tư của Đại Tống, hoàng đế của các ngươi phái ngươi đến tìm nó sao?"
Hạng Huyền đáp: "Nếu Thiên Mệnh Chi Hạp rơi vào tay người Kim, chỉ e chiến hỏa sẽ lại bùng lên, cho dù ngươi đến từ phương nào, hẳn ngươi và ta có chung kẻ thù."
Tiêu Côn hừ lạnh một tiếng. Hạng Huyền lại nói: "Ta biết nó có thể ở đâu. Tìm được pháp bảo trước, trước hết chúng ta ngừng chiến nhé?"
Tiêu Côn nói: "Thành giao, dẫn đường."
Bên ngoài truyền đến tiếng động trầm đục. Hang động mà họ đang ở cũng không an toàn, hẳn là bên ngoài thác nước, con Hắc Sơn Thần khổng lồ đang dịch chuyển núi đá để tiến vào.
Hạng Huyền đi sâu vào trong hang động đá vôi, Tiêu Côn theo sau, chú ý môi trường xung quanh. Chiếc ngọc quyết đã trở lại bên hông, phát ra ánh sáng, chiếu sáng mọi vật.
"Sư phụ ngươi từ phái nào?" Hạng Huyền hỏi.
"Không môn không phái." Tiêu Côn đáp.
"Người của quốc gia nào?" Hạng Huyền lại hỏi.
"Người vô quốc vô gia." Tiêu Côn lại đáp.
Hạng Huyền: "Vì sao tìm Thiên Mệnh Chi Hạp?"
"Không thể phụng cáo." Tiêu Côn nhìn về phía một bên của hang động đá vôi, cảm nhận được luồng gió thổi tới từ sâu bên trong.
Họ dừng lại ở một ngã rẽ. Hạng Huyền chủ động nói: "Nơi này là nơi Công Tôn Bang ẩn náu, gọi là Cửu Long Động."
"Bên phải." Tiêu Côn xoay người, đi về một lối khác: "Nơi này có gió."
Hang động đá vôi thông suốt bốn phía như một mê cung, không hổ danh Cửu Long. Cuối ngã rẽ lại có ngã rẽ khác. Rất nhanh, Tiêu Côn phát hiện dấu chân trên mặt đất.
"Có người đã đi qua." Tiêu Côn bước nhanh hơn, cuối cùng cùng Hạng Huyền đi đến một hồ nước ngầm rộng rãi, trong hồ nước vẫn có những con cá bơi lượn ánh sáng mờ nhạt.
Sau khi vào động đã gần một canh giờ (=2 giờ), trong động không thấy mặt trời mặt trăng, không thể phân biệt phương hướng, họ đang ở trong lòng núi Huyền Nhạc Sơn. Hạng Huyền chỉ cảm thấy vừa đói vừa mệt. Dù sao y đã trải qua hai trận chiến và cuộc giao đấu vô cớ với Tiêu Côn lúc trước càng làm y tiêu hao thể lực cực độ.
"Nghỉ ngơi một lát đi." Hạng Huyền nói: "Một chốc cũng không tìm thấy người, mệt mỏi dễ dàng đi lạc, khôi phục thể lực đã rồi nói."
Tiêu Côn rõ ràng cũng mệt mỏi đến mức không chịu nổi, ngầm đồng ý đề nghị. Hai người ngồi xuống đất bên hồ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!