Chương 2: Gặp Lại

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Dục đồ Hoàng Hà băng tắc xuyên, Tương đăng Thái Hành tuyết mãn sơn. (Muốn vượt Hoàng Hà đang đóng băng, tính lên ngọn núi Thái Hành đầy tuyết trắng.) (1)

Dãy Thái Hành Sơn giống như những con sóng đá khổng lồ nhô lên từ lòng đất, như những đợt sóng dữ vỗ vào bờ, rồi ngưng đọng ở phía Đông kéo dài về phía Tây. Núi non trùng điệp trải dài đến tận chân trời, chặn đứng những trận bão tuyết từ phương Bắc, biến nơi đây thành Huyền Nhạc Sơn sừng sững từ mặt đất.

Huyền Nhạc Sơn nằm trong Đại Đồng Phủ là vùng giao tranh của binh gia thuộc Yên Vân Thập Lục Châu.

Ngụy Hiếu Văn Đế Thác Bạt Hoành (2) từng hạ lệnh xây một ngôi chùa ở Huyền Nhạc Sơn, làm đạo tràng cho "Thiên Sư" Khấu Khiêm(3). Sau đó, Huyền Không Tự (4) hùng vĩ được xây thêm thành hình tại đây. Trải qua 800 năm phong sương, mấy lần tu sửa, Huyền Không Tự đã trở thành một kỳ cảnh thiên hạ.

Trên bầu trời mây đen giăng đầy, gió Bắc gào thét, một trận bão tuyết cuối thu đang hình thành.

Hạng Huyền một mình cưỡi ngựa đến, đối chiếu bản đồ mà các tăng nhân đã vẽ cho y, ngẩng đầu nhìn xa xăm từ trước một ngôi làng hoang phế dưới chân Huyền Không Tự.

Ngôi làng sớm đã hóa thành một đống đổ nát sau nhiều năm đại chiến. Tuy nhiên, trong chốn núi sâu vắng bóng người, chắc chắn vẫn có người trốn tránh chiến hỏa mà cư ngụ.

Hạng Huyền giảm tốc độ ngựa, chầm chậm đi dọc con đường núi gập ghềnh. Khi lên đến sườn núi, cây cầu đã không thể chịu được trọng lượng của ngựa nữa, Hạng Huyền buộc ngựa vào một gốc cây rồi đổi sang đi bộ. Chiều tối, trời đã nhá nhem. Y tìm được một tảng đá lớn tránh gió, nhặt cành cây khô, rồi từ trong lòng lấy ra một chiếc lông chim màu kim hồng, đặt lên đống lửa trại.

Đống cành cây khô được châm lửa, bốc lên ngọn lửa ấm áp.

Hạng Huyền lấy lương khô từ trong túi tùy thân ra, ăn xong bữa tối, uống mấy ngụm rượu mạnh từ chiếc túi da. Y liền gối đầu lên vỏ kiếm, chìm vào giấc ngủ ngay tại chỗ.

Gió Bắc gào thét dữ dội, tuyết mịn bay xuống, nhưng lại tránh xa phạm vi ba mét tính từ đống lửa trại như thể nơi đây có một kết giới kỳ lạ bảo vệ.

Dáng người Hạng Huyền khi ngủ thẳng tắp, ngay ngắn như thanh bội kiếm của y, hai tay đan chéo đặt trước ngực.

Thế giới chỉ còn lại tiếng gió "hô hô" và tiếng tùng bách "lả tả" lay động trong núi. Gần sáng, tất cả âm thanh biến mất, vạn vật chìm trong một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Hạng Huyền cất tiếng trong sự tĩnh lặng đó: "Theo lâu như vậy, không ra chào hỏi một tiếng?"

Bóng đen đang tiến lại gần y bị kinh động, lập tức kéo dãn khoảng cách. Hạng Huyền còn nhanh hơn một bước, không thấy y bật dậy, thân hình đã như một trận gió mạnh, nhẹ nhàng đến gần, rồi ra quyền!

Kẻ theo dõi theo bản năng cùng y tháo chiêu, cả hai bay ra khỏi vách núi hiểm trở, đang ở độ cao vạn trượng trên bầu trời, phát ra những tiếng va chạm quyền cước trầm đục. Những bông tuyết xung quanh như bị giam cầm, trong luồng khí kình va chạm, chúng xoát nhiên bạo tán!

Khi Hạng Huyền ra quyền, y chỉ cảm thấy trong không khí mang theo một cảm giác dính chặt của lực kình, lập tức nhận ra đối thủ có sức mạnh ngang bằng, không thể khinh suất. Hạng Huyền cùng đối thủ trong quá trình rơi xuống đã nhanh chóng trao đổi không dưới hai mươi chiêu thức. Tốc độ rơi của cả hai ngày càng nhanh, đồng thời lao thẳng xuống đáy khe núi!

Từ vách núi cao gần trăm trượng rơi xuống, mắt thấy sắp bị quăng ngã thành một đống huyết nhục mơ hồ, Hạng Huyền b*n r* một sợi dây câu, quấn chặt vào cây tùng bên vách núi, rung lên trong khe núi. Đối thủ thì rút ra con dao găm, c*m v** vách đá, tia lửa tóe ra leng keng.

Hai người nương vào lực giảm chấn, an toàn tiếp đất.

Nhờ ánh sáng mờ ảo của buổi sớm, Hạng Huyền nhìn rõ diện mạo kẻ tập kích. Đối phương mặc võ bào màu đen xanh, bên ngoài võ bào là bộ giáp trụ đơn giản làm bằng bạc sáng, vai trái mang giáp, ngực có một tấm hộ tâm kính được đeo chéo.

Kẻ địch đứng thẳng, thân cao xấp xỉ y, ngũ quan sâu sắc tuấn tú, lông mày giống người Hán phương Bắc, trong đôi mắt mơ hồ mang theo một vệt phản quang màu xanh xám.

Da hắn trắng bệch đến không giống người thường, tựa như kẻ sống lâu trong mộ, không thấy ánh nắng mặt trời, mang vẻ yêu diễm chi mỹ đầy sức hút.

Khi bị hắn nhìn thẳng, Hạng Huyền thậm chí mơ hồ có cảm giác choáng váng. Cảm giác choáng váng đó đột ngột xuất hiện, nhưng rất nhanh đã bị tu vi cả đời của y xua tan.

"Huynh đệ, ngươi từ khi tiến vào Đại Đồng Phủ đã theo dõi tiểu đệ phía sau." Hạng Huyền trầm giọng nói: "Rốt cuộc có việc gì sao?"

Kẻ tập kích cười lạnh một tiếng, nâng bàn tay lên, trong tay hắn xuất hiện một vật – đó chính là tấm thẻ bài đeo eo của Hạng Huyền.

Sắc mặt Hạng Huyền lập tức biến đổi, tên thanh niên áo lam đã không còn ham chiến, lập tức rút lui.

Hạng Huyền tuyệt đối không thể chịu đựng hắn cứ thế rời đi, lập tức khẽ khom người, hóa thành một mũi tên nhọn thẳng tắp truy đuổi theo. Thanh niên áo lam dang rộng hai tay, như một con đại bàng lao vào Huyền Không Tự. Nhưng nơi Hạng Huyền đi qua, một luồng cuồng phong nổi lên, y như một ngôi sao băng thẳng tắp lao về phía nơi hắn bỏ chạy.

"Đừng đi!" Tiếng gầm của Hạng Huyền vang vọng trên sạn đạo* quanh co giữa dãy núi.

Trên sườn đông của Huyền Không Tự, trước một ban công đổ nát, một tiếng nổ lớn vang lên, những tấm gỗ và ngói vỡ tung, để lộ ra tôn dung của một pho cổ Phật khắc bằng đá.

Hạng Huyền cuối cùng đã chặn được đường đi của đối phương, khống chế toàn bộ cử động của hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!