Mùa hè trôi qua, là đến mùa thu.
Bầu trời trong xanh, tĩnh lặng. Mấy đám mây trôi lững lờ, giống như làn khói mong manh.
Chiều thu, ánh nắng dịu mát, khiến Vi Lam thấy hơi buồn ngủ.
Cô đang ngồi trong xe ô tô của công ty, vẻ mặt bình thản, nghe hai cô gái bên cạnh nói chuyện.
"Dao Dao, bà dì họ tớ mở một trung tâm giới thiệu hôn nhân, cậu có muốn đăng ký thử xem sao không?"
"Thôi đi, trung tâm giới thiệu hôn nhân có được ông đàn ông nào ra hồn không?" Cô gái bên cạnh trả lời với vẻ bất cần, "anh nào có điều kiện khá một chút thì đã bị người ta cướp từ lâu rôi, cần gì phải đến trung tâm".
"Chưa chắc đã phải như vậy". Cô gái kia nói, "có thể người đàn ông này đã từng gặp trắc trở gì đó, ví dụ thất tình, tuổi thơ không may mắn…"
"Giống như nhân vật nam chính trong tiểu thuyết tình cảm, có sự nghiệp thành đạt, đẹp trai lịch lãm, đồng thời lại si mê cậu. Thôi đừng nằm mơ nữa! Hiện thực không có người đàn ông nào như vậy đâu!" Dao Dao nói với vẻ không đồng tình, "đàn ông trong cuộc sống hiện thực, hoặc là kém cỏi tầm thường, hoặc là phong lưu đa tình, sẽ không chung tình với một mình cậu đâu. Lúc anh ta cần cậu, giống như một con dã thú; Lúc không cần nữa, sẽ giống như ném miếng giẻ rách.
Cậu đừng để bị loại tiểu thuyết tình cảm đó đầu độc".
"Dã thú?" Cô bạn ngượng đỏ mặt lên, "tại sao cậu lại dùng từ khó nghe như vậy?"
"Đàn ông vốn là dã thú, lúc đầu thì dâm loạn, lúc sau thì bỏ rơi, thay lòng đổi dạ, chẳng có thằng nào tốt hết!" Cô gái tên Dao Dao đó nói với vẻ rất bất bình.
…
Trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng. Cũng có đồng nghiệp xui Vi Lam đến trung tâm giới thiệu hôn nhân để đăng ký, một chị cùng phòng còn nói sẽ giới thiệu em họ cho cô.
"Tuổi cao" 26 tuổi, vẫn chưa có người yêu, trong mắt người khác luôn là một chuyện "không bình thường".
Trong mắt đồng nghiệp, Vi Lam là cô gái trầm tính dịu dàng, đúng mực, là cô gái tốt để có thể lấy làm vợ.
Có ai biết rằng, cô đã không còn có sức để yêu nữa. Mối tình sôi động đó trong trường đại học, gây ra cho cô, ngoài nỗi đau còn có cái gì nữa?
Ở lại thành phố này, dường như tự hành hạ bản thân. Hàng ngày đi làm hay tan sở, đều phải đi qua bến xe buýt đã từng chứng kiến vô số lần cô và Sở Hàm hôn nhau.
Sở Hàm…
Hai năm nay, Vi Lam giữ kín như bưng cái tên này, thậm chí tưởng rằng mình sẽ quên. Nhưng mỗi khi nhìn thấy quán bar "Thiên đường chim lửa" ở lối rẽ trên đường, trái tim cô lại thắt lại.
Anh là vết thương mãi mãi không bao giờ có thể lành trong trái tim cô. Việc cô có thể làm, chỉ là cẩn thận không để chạm vào.
Tưởng rằng như thế sẽ không còn đau nữa, thế nhưng, ai lại có thể lừa được mình thật?
Vi Lam làm ở phòng cho vay tín dụng của ngân hàng.
Cô vừa đi thu một khoản tiền ở ngoài về, vừa bước vào phòng làm việc, Linh – cô bạn đồng nghiệp đã cất giọng nói lớn: "Vi Lam, giờ cậu mới về à? Mau, trưởng phòng gọi cậu ra phòng tiếp khách!"
Có khách quan trọng ư?"
"Một anh chàng cực kỳ cool, cực kỳ đẹp trai, cực kỳ quyến rũ. Nghe nói còn là tổng giám đốc của một công ty bất động sản, nêu rõ tên cậu bảo cậu ra tiếp". Linh nhìn vào cô chớp chớp mắt, "Một người giỏi giang, tài hoa, đẹp trai như thế trong giới kinh doanh, Vi Lam, cậu phải nắm lấy cơ hội đấy!"
Vi Lam mỉm cười, nhưng trong lòng lại không tin. Ai không biết Linh là cô gái si tình nổi tiếng, phàm là những chàng trai mặt mũi cân đối, vào miệng cô đều là đẹp trai.
Trong mắt người yêu bao giờ cũng có "Tây Thi", trong miệng Linh bao giờ cũng có "Phan An" .
Quả nhiên trong phòng tiếp khách có một chàng trai trẻ, đang nói chuyện vui vẻ với trưởng phòng của cô.
Họ ngồi quay lưng ra cửa, Vi Lam chỉ nhìn thấy bóng dáng đằng sau, một bộ comle Valentino, làm nổi bật dáng người cao ráo. Mái tóc hơi xoăn, dưới ánh nắng mùa thu đen lấp lánh.
"À, Vi Lam đến rồi!" Trưởng phòng nhìn cô, cười nói: "Tổng giám đốc Tần đã đợi cô lâu rồi".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!