Chương 6: (Vô Đề)

Cuối tuần nào Sở Hàm cũng đều đến trường tìm Phương Mộ Tình.

Vi Lam đã từng vô tình bắt gặp hai người hôn nhau. Sở Hàm nhắm mắt, khẽ hôn lên môi Phương Mộ Tình, giống như nụ hôn của chàng hoàng tử đánh thức nàng công chúa trong chuyện cổ tích.

Phương Mộ Tình là cô gái xinh xắn có phần tiểu thư, cô là mẫu người muốn được con trai yêu thương, chiều chuộng. Trong mắt đa số mọi người, những chàng hoàng tử như Sở Hàm đương nhiên sẽ lựa chọn cô. Cùng lắm Vi Lam cũng chỉ được làm một người đọc chuyện cổ tích, mãi mãi không bao giờ có quyền tham gia.

Tuy nhiên, Vi Lam không nản chí. Cô không tin Sở Hàm sẽ mãi mãi ngất ngây với tình cảm của anh và Phương Mộ Tình.

Phương Mộ Tình thích làm nũng, thích bướng bỉnh, cô lại làm ngược lại.

Vì Phương Mộ Tình, cuối cùng dần dần Sở Hàm cũng đã thân thiện với Vi Lam.

Buổi hoàng hôn đầu xuân, mây hồng bay khắp trời.

Vi Lam xách phích nước về phòng. Dưới sân ký túc xá nữ, cô nhìn thấy Sở Hàm mặt bộ quần áo comle màu trắng ngà, dáng người cao to, càng thêm khôi ngô tuấn tú.

Rất ít người thấy mặc đẹp được comle trắng, Sở Hàm là chàng trai khiến người ta phải rung động.

Lúc đi qua chỗ anh, Vi Lam khẽ nói: "Mộ Tình chưa xuống à? Để em đi giục cô ấy!" Chưa kịp đợi đối phương đáp lời, cô đã quay người đi vào, chỉ để lại một chiếc bóng mỏng manh.

Trong mắt Sở Hàm, Vi Lam không đẹp, nhưng rất ưa nhìn. Trông cô giống như Lưu Nhược Anh hồi mới nổi, da trắng, mắt đẹp, lúc nào cũng nhìn xuống dưới, dường như sợ làm kinh động ai. Chỉ có điều người rất gầy, dường như một cơn gió cũng có thể thổi bay.

Đi với Phương Mộ Tình, cô luôn luôn bị người khác lơ đãng bỏ qua. Tính Phương Mộ Tình bướng bỉnh, hay dỗi, còn Vi Lam lại dịu dàng, biết quan tâm, nói chuyện lúc nào cũng nhẹ nhàng, khiến người ta cảm thấy dễ chịu.

Cuối tuần, ba người cùng ra ngoại ô đạp thanh. Sở Hàm cầm theo một chiếc máy chụp ảnh kỹ thuật số, không ngừng chụp ảnh cho họ. Lúc mới bắt đầu rất vui vẻ, nhưng dần dần Sở Hàm và Phương Mộ Tình quên mất Vi Lam. Trong lúc cô ngồi xuống thắt lại dây giày, hai người đã vừa nói vừa cười đi rất xa. Cảm giác bị lạnh nhạt ám ảnh theo cô trong suốt quá trình du xuân, nhưng từ đầu đến cuối Vi Lam vẫn giữ nụ cười bình tĩnh trên môi.

Trên đường cô nhủ thầm, cuộc sống là như vậy, nó bao hàm sự xa cách, cô độc và lãng quên, nhưng bạn buộc phải chịu đựng đau đớn tiến về phía trước.

Lúc lên đến đỉnh núi, Sở Hàm giúp Vi Lam thu dọn đồ đạc, còn Phương Mộ Tình lại đi ném sỏi xuống nước. Ba lô của Vi Lam rơi ra một hộp thuốc dạ dày, anh nhặt lên đưa cho cô, tiện thể hỏi: "Dạ dày của em cũng không được tốt à?" Vi Lam im lặng một lát, rồi nói: "Em nghe Mộ Tình nói, anh thường xuyên bị đau dạ dày. Trên núi thời tiết lạnh, mang đi đề phòng có lúc cần".

Sở Hàm cảm thấy ấm áp vô cùng, muốn nói lời cảm ơn, nhưng không thốt ra thành lời.

Trên đường về, trong ô tô, Mộ Tình mặt mày rạng rỡ, kéo Sở Hàm nói liên hồi. Sở Hàm vừa đáp lời cô, vừa liếc nhìn Vi Lam. Vi Lam ngồi một mình bên cửa, vẻ mặt điềm tĩnh, chắc là đã quen với sự ồn ào của Phương Mộ Tình và sự lạnh lùng của mình. Anh nhìn cô, bất giác trong lòng cảm thấy thương thương.

Trung tuần tháng 5, Sở Hàm quay về trường đá bóng, Phương Mộ Tình ngồi trên khán đài xem thi đấu, nụ cười rạng rỡ như áng mây buổi sớm đó, không biết đã làm đứng tim bao nhiêu chàng trai. Vi Lam cũng có mặt, chỉ đứng lặng lẽ bên cô. Giữa hiệp nghỉ giải lao, Phương Mộ Tình kéo tay Sở Hàm, hào hứng nói chuyện đá bóng ban nãy, Vi Lam lại quan tâm đưa một chai nước khoáng đến, sau đó hỏi Phương Mộ Tình: "muộn thế này rồi, cậu không đi lấy nước lấy cơm nhận chỗ để học bài à?"

Phương Mộ Tình liền đáp: "tớ làm gì có thời gian, cậu giúp tớ đi!"

Vi Lam không hề trách móc, mỉm cười gật đầu: "ai bảo chúng ta là bạn thân của nhau, tớ không giúp cậu thì ai giúp?"

Cậu bạn đứng bên hỏi nhỏ Sở Hàm: "Cô bé này là ai vậy?"

"Cô ấy tên là Hạ Vi Lam, là bạn thân nhất của bạn gái tôi".

"Hê, mẫu người của mẹ hiền vợ đảm, ai sau này mà lấy được cô ấy sẽ có phúc đấy!" Cậu bạn đó than.

Sở Hàm quay đầu nhìn Vi Lam, cô chỉ cười dịu dàng mà không nói gì cả rồi đi ngay.

Thời gian cứ thế trôi qua, chẳng mấy chốc đã lên năm thứ 4.

Sở Hàm đã tốt nghiệp, rồi được ở lại làm việc trên tỉnh, công việc của anh rất bận, thường xuyên đi công tác, thời gian gặp Phương Mộ Tình càng ngày càng ít.

Những ngày gặp nhau ít xa nhau nhiều, hai người thường xuyên cãi nhau, cuối cùng đều là Sở Hàm nhượng bộ, còn Phương Mộ Tình thì coi như không có chuyện gì xảy ra. Cô là nàng công chúa được người khác chiều chuộng quen rồi, chưa bao giờ biết thế nào là làm hòa.

Và thế là, cãi nhau liên tục không yên. Một ngày nọ cuối cùng vì một chuyện nhỏ mà hai người cãi nhau rất to, không ai chịu nhượng bộ. Phương Mộ Tình vẫn ngoan cố như trước, không nói câu nào nhẹ nhàng. Nhìn theo bóng cô kiên quyết bỏ đi, Sở Hàm cảm thấy mệt mỏi.

Anh thực sự cần có người an ủi, người đầu tiên anh nghĩ đến, chính là Vi Lam. Cô gái không có gì xuất chúng này, có sự quan tâm và hiểu ý người khác mà Phương Mộ Tình không có.

Vi Lam vẫn đang gắng sức, chờ đợi Sở Hàm gọi điện thoại cho cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!