Mười tám tuổi, Vi Lam thi được vào một trường đại học trọng điểm của tỉnh, cô học ngành tiền tệ.
Hầu hết nữ sinh trong trường đại học này đều rất xinh đẹp, sang trọng. Vi Lam giống như chú vịt xấu xí trong đàn thiên nga, lúc nào cũng cúi đầu, cam tâm tình nguyện để mình chìm trong ánh hào quang của người khác.
Mặc dù thành tích học tập của cô rất tốt, nhưng rất ít nói. Trên giảng đường ngồi ở hàng ghế sau cùng, tan học là ngồi trong phòng đọc.
Thời gian trôi qua, mọi người đều coi cô như người tàng hình.
Tuy nhiên, cùng với sự rèn rũa của kiến thức và thời gian, với gương mặt thanh tú, thái độ lạnh lùng, dần dần cô đã trở thành con thiên nga nổi bật trong đàn thiên nga.
Năm thứ ba đại học, Vi Lam nhận được thư tình của một nam sinh.
Đây không phải là lần đầu tiên cô gặp phải chuyện như thế này, con trai luôn tưởng tượng rằng cô là thục nữ cuối cùng của thế kỷ 21, dịu dàng, hiền thục, thông minh, là điều mà những cô bạn gái xinh đẹp thời thượng đó không thể sánh nổi.
Lam Vi mở bức thư tình đó ra, bên trên là một bài thơ: "Em từ giấc mơ tới, tựa đóa cúc nhỏ xinh, nhẹ nhàng mà tươi tắn, nở giữa thung lũng vắng…"
Mới đọc được bốn câu, Vi Lam không đọc tiếp được nữa. Cô gấp trang giấy đó lại, đút trở lại phong bì, thậm chí ngay cả phần ký tên đằng sau cũng không buồn xem.
Bài thơ viết và ai nhỉ? Nhưng chắc chắn không phải là cô.
Hạ Vi Lam trong mắt mọi người, học giỏi, trầm tư ít nói, váy trắng áo trắng không hề dính bụi. Nhưng có ai biết rằng, bên trong vẻ bề ngoài trầm mặc đó lại ẩn chứa một trái tim bất kham.
Năm năm về trước, cô đã dụ dỗ thành công một anh chàng, đến giờ chắc là càng phải lão luyện hơn?
Đọc truyện tranh của Jimmy , nói có một cô gái, mời sư tử giam gia diễn xuất, giả vờ chuẩn bị nuốt chửng cô, và dùng chiêu này để dụ hoàng tử bạch mã trong trái tim mình ra cứu mình. Và thế là, họ đã tương ngộ. Sau đó, họ đã yêu nhau, cuối cùng, hoàng tử và cô gái đã được sống một cuộc sống hạnh phúc.
Một điều đáng tiếc là, Vi Lam không biết, mình phải hôn bao nhiêu chú ếch xanh, mới hôn được hoàng tử ếch?
Anh chàng viết lá thư tình này chính là một chú ếch điển hình.
Chẳng mấy chốc Vi Lam đã biết được anh chàng này là ai, không chỉ mỗi cô, mà tất cả các nữ sinh trong khu ký túc xá đều biết anh.
Mỗi khi màn đêm buông xuống, dưới cửa sổ của phòng ký túc xá 202 của Vi Lam đều có một anh chàng tóc dài, gầy gò đứng chôn chân. Anh mặc một chiếc áo phông và chiếc quần thể thao rộng thùng thình, nghiêng người, chăm chú kéo đàn violon.
Anh chàng tên là Hứa Tịnh Viễn, là sinh viên của khoa nghệ thuật.
Vi Lam không có thiện cảm với sinh viên nam khoa nghệ thuật, ấn tượng trong cô, họ luôn là những kẻ đầu bù tóc rối, trên tai bấm đầy lỗ tai, trêu ghẹo đưa tình với con gái, tự cho mình là mẫu người phong lưu.
Kể từ khi bộ phim Mưa sao băng được trình chiếu, khi ngỏ lời với các cô gái, sinh viên nam trong trường không còn học cách con trai đứng dưới cửa sổ đánh đàn ghi ta như trong tiểu thuyết của Quỳnh Dao nữa, mà giống như Hoa Trạch Loại, ưu tư kéo đàn violon.
Hoa Trạch Loại là ước mơ của San Thái, và cũng là ước mơ của tất cả các thiếu nữ trong trường. Anh khôi ngô tuấn tú như thế, có khí chất như quý tộc, tư lự và lặng lẽ.
Cây đàn violon của anh như đang trút bày tâm sự, vẻ si tình của anh là dành cho Đằng Đường Tịnh. Tuy nhiên, người si tình như thế lại bị tình yêu dày vò.
Đoạn phim nói về Hoa Trạch Loại một mình kéo đàn violon đã khiến Vi Lam vô cùng cảm động. Cô giống như San Thái trong phim thương anh, cũng giống như San Thái muốn hỏi: tại sao người anh yêu không phải là em?
Trong thực tế, Hứa Tịnh Viễn không phải là Hoa Trạch Loại, đừng nghĩ rằng cái tên đó ý nghĩa sâu xa, người lại vừa cao vừa gậy, đứng ở đó trông như cây cột điện, mắt bé, lại còn cận thị nặng, còn cách hình ảnh vị hoàng tử trong trái tim cô rất xa.
Tối nào Hứa Tịnh Viễn cũng kéo một bản nhạc violon cho Vi Lam. Từ bản Ánh trăng đến bản Aria sul G, rồi cả bản Romance De Amor.
Có một lần, Hứa Tịnh Viễn kéo bản Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài, Vi Lam lặng lẽ ngồi trong phòng lắng nghe. Nghe đến đoạn Hóa thành bươm bướm cô không thể chịu được nữa, bèn mở cửa sổ ra, hét lớn xuống dưới sân: "Sai rồi! Anh kéo sai rồi!"
Mặc dù không biết chơi đàn violon nhưng cô lại rất thuộc bản nhạc kinh điển này. Đêm năm xưa đó, cô đứng thẫn thờ trên ban công, từ đầu đến cuối, nghe Tần Thiên Lãng say sưa kéo bản nhạc này.
Dưới ánh trăng mờ ảo, vẻ u buồn và lẻ loi trong anh, và cả vẻ đẹp khi kéo đàn violon đã được kết hợp hài hòa, tuyệt vời biết bao.
Dưới cửa sổ, cũng là ánh trăng mờ ảo, nhưng lại là một chàng trai khác.
"Bạn ơi, phiền bạn gọi hộ mình Phương Mộ Tình ở phòng 202 với!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!