Vi Lam ôm gối ngồi trên ghế sofa, nhìn vào bức tranh đó trong thư phòng.
Một cô gái nhỏ nhắn, áo trắng váy xanh. Gam màu trắng xanh đơn giản này, kén người biết bao. Chỉ có thể phối với vòng eo rất nhỏ, nhỏ đến mức như chưa dậy thì.
Vi Lam nhìn cô gái, lại nhìn vào mình, thầm thở dài.
Nghe thấy tiếng thở dài của cô, Thiên Lãng đang chúi đầu trước bàn làm việc hỏi: "Em sao vậy?"
Ba tháng trước, anh đã tiếp nhận trở lại công ty Vân Thiên, hàng ngày đều có một đống sự vụ phải giải quyết, tối đến còn phải đi tiếp khách. So với anh, cô quay trở lại ngân hàng làm việc, công việc nhàn nhã khiến người ta phải ghen tị, cả ngày chẳng có việc gì, không ngồi thẫn thờ trước màn hình ti vi thì lại thở ngắn than dài.
Vi Lam nói bằng giọng thương lượng: "Thiên Lãng, anh có thể bỏ bức tranh đó xuống được không?"
"Tại sao?" Thiên Lãng ngẩng đầu lên, nhìn cô với vẻ thắc mắc, "lúc đầu, không phải là do em treo lên đó sao?"
"Sao hồi 17 tuổi eo em lại nhỏ như vậy nhỉ, cùng lắm là 1 thước 7, nhìn em bây giờ, phải 2 thước mất!"
Anh lắc đầu: "trên đời có bao nhiêu phụ nữ, không thấy người phụ nữ nào lại ghen tị với cả chính mình!"
Vi Lam bước đến bên bàn làm việc: "Nói thật nhé, anh có thấy em vừa già vừa béo không?"
Thiên Lãng đưa tay ra ôm cô vào lòng, để cô ngồi trên đầu gối mình, vòng tay ôm chặt cô.
"So với thân hình gầy như que củi hồi trước, anh thích em tròn trĩnh như bây giờ hơn!"
Cằm Thiên Lãng đặt lên sau gáy cô, hơi thở ấm của anh phả vào đám tóc mai của cô, lại nói những câu mờ ám như vậy, Vi Lam không nén nổi đỏ bừng mặt lên.
Cô vừa nghịch ngón tay của anh, vừa nói nhỏ: "Anh biết tại sao eo em lại to như vậy không?"
"Không, anh cũng không thấy nó to". Thiên Lãng vừa nói, vừa hôn lên phần da sau gáy cô.
Đám da sau cổ Vi Lam rất trắng, và đây cũng là "điểm nhạy cảm" của cô. Từ lâu anh đã phát hiện ra điều này, chính vì thế mỗi lần muốn "dụ dỗ" cô, anh đều tấn công vào sau gáy của cô.
Quả nhiên, anh vừa mới hôn nhẹ được một lát, cô liền co dúm người lại, sau đó quay người, túm chặt tay anh.
"Thiên Lãng, đừng đùa nữa. Em nói chuyện nghiêm túc đấy".
"Từ trước đến giờ anh luôn nghiêm túc đó chứ". Nét mặt anh tỏ ra vô tội.
"Dạo này chúng ta luôn gần nhau", Vi Lam cúi đầu xuống, lắp bắp nói: "Lại không… áp dụng… biện pháp, lẽ nào anh không nghĩ đến…"
Đương nhiên là có nghĩ, chỉ có điều không nghĩ… lại nhanh như vậy!
Thiên Lãng liền tỏ ra nghiêm túc, nắm chặt cổ tay cô: "em, có phải có bầu rồi không?"
"Vâng". Nét mặt cô như một đứa trẻ làm sai chuyện gì, "bác sĩ nói, hơn một tháng rồi."
"Đáng ghét!" Sắc mặt anh sầm xuống, khẽ rủa, "tại sao em không nói sớm với anh?"
"Sáng hôm nay em cũng mới đến bệnh viện mà!" Vi Lam rụt rẻ quan sát, "Thiên Lãng, anh không mừng à?"
"Sao lại không mừng cơ chứ, chỉ có điều…" Anh định nói gì xong lại thôi, "chỉ có điều…"
Cô ngước cặp lông mi lên, nhìn anh không chớp mắt: "Thiên Lãng, nếu em cầu hôn với anh, anh có đồng ý hay không?"
Anh nhìn cô bằng ánh mắt kỳ dị: "Em cầu hôn với anh?"
Vi Lam cúi đầu, tỏ vẻ ấm ức.
"Em đã đợi ba tháng rồi mà anh không chịu cầu hôn với em, chính vì vậy, em đành phải cầu hôn với anh thôi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!